Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi, có một chàng thanh niên tài hoa, người có thể làm mọi thứ từ việc thổi sáo đến sửa chữa những cỗ máy phức tạp. Tuy nhiên, một ngày nọ, vua ra lệnh cho chàng rời bỏ vị trí của mình, chỉ ban cho chàng ba đồng tiền như lộ phí. Trong lòng chàng dâng tràn sự phẫn nộ: “Sao ta có thể chịu đựng sự bất công này? Nếu ta gặp được những người bạn tri kỷ, thì biết đâu, nhà vua sẽ phải mang hết của cải trong vương quốc này đến cho ta.”
Với lòng tức giận sục sôi, chàng quyết định vào rừng tìm kiếm những bạn đồng hành. Trong khi lang thang giữa rừng xanh, chàng bắt gặp một người đàn ông trung niên cường tráng, đang nhổ bật những cây cổ thụ như nhổ củ cải. Ngạc nhiên, chàng tiến lại gần và hỏi:
– Anh làm gì mà có sức mạnh như vậy?
Người đàn ông đáp, với nụ cười đầy hiền hậu:
– Tôi phải mang chút củi về cho mẹ. Nhưng nếu anh cần, tôi sẵn lòng đồng hành cùng anh.
Nói rồi, người đàn ông quấn bó củi lại, rồi cùng chàng thanh niên tiếp tục cuộc hành trình. Chưa đi được bao xa, họ đã nhìn thấy một người thợ săn đang quỳ, tập trung ngắm bắn một mục tiêu xa xăm.
– Bác thợ săn, bác đang bắn gì thế? – Chàng thanh niên hỏi.
Thợ săn đáp, mắt vẫn chăm chú nhìn:
– Có một con chim đậu trên cành cây kia, tôi định bắn cho nó một phát trúng mắt bên trái.
Chàng thanh niên vui vẻ nói:
– Thế thì bác hãy theo chúng tôi! Ba người chúng ta sẽ chắc chắn khám phá khắp thế gian.
Rồi cả ba người tiếp tục lên đường. Đi xa hơn, họ thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang treo mình lơ lửng trên cây, tay bịt một bên mũi, thở ra bằng bên còn lại.
– Này bạn, tại sao lại treo trên cây như vậy? – Chàng thanh niên hỏi.
Người thanh niên trả lời:
– Dân chơi ở xa có bảy cái cối xay gió, hơi thở của tôi khiến chúng quay mạnh. Họ có thấy không?
Chàng thanh niên nói:
– Rất thú vị! Cậu cùng đi với chúng tôi nhé, bốn chúng ta sẽ cùng nhau khám phá thế giới.
Người thanh niên đáp ứng ngay và cùng nhau tiếp tục. Đi được một đoạn, họ chạm trán với một chàng trai trẻ đứng trên một chân, chân còn lại thì cầm bên cạnh.
– Cậu thế này là để nghỉ ngơi phải không? – Chàng thanh niên hỏi.
Chàng trai mỉm cười và nói:
– Tôi là người chạy nhanh: khi tôi sử dụng cả hai chân, tôi nhanh hơn cả gió. Nên tôi tháo chân này ra cho nhẹ nhàng hơn.
– Thật tuyệt! Cậu đi với chúng tôi nhé. Năm chúng ta sẽ cùng nhau đi xa hơn!
Cả năm tiếp tục hành trình. Một hồi sau, họ gặp một người ăn mặc kỳ quặc, đội mũ lệch sang một bên, che kín một bên tai.
– Anh thật nhí nhố! Tại sao lại đội mũ như vậy? – Chàng thanh niên thắc mắc.
Người ấy giải thích:
– Tôi phải đội như vậy, nếu không, cái rét của trời sẽ khiến tôi rét buốt, chim bay trên cao cũng sẽ lạnh cóng mà rơi xuống.
Chàng thanh niên vui vẻ đề nghị:
– Thế thì, cùng đi với chúng tôi nhé. Sáu chúng ta tụ hội, chắc chắn sẽ khám phá được mọi ngóc ngách trên thế giới!
Cuối cùng, cả nhóm sáu người đến một thành phố lớn, nơi mà vua vừa ra chiếu chỉ. Bất cứ ai vượt qua cuộc thi chạy với công chúa sẽ được phong làm phò mã, nhưng nếu thua sẽ phải chịu án tử.
Người thanh niên liền đến trước hoàng đế:
– Muôn tâu thánh thượng, xin để cho môn đệ của hạ thần thử sức thay cho hạ thần!
Vua đồng ý, nhưng cảnh báo, nếu thua, cả thầy lẫn trò đều gặp nạn. Người thanh niên nhanh chóng lắp lại chân cho chàng trai chạy nhanh, nhắc nhở:
– Cố gắng chạy nhanh, để chúng ta giành chiến thắng nhé!
Cuộc thi bắt đầu. Ai lấy được nước từ giếng rất xa, mang về trước sẽ thắng. Chàng chạy như gió, còn công chúa thì chỉ vừa mới khởi động. Chỉ chốc lát đã tới giếng, chàng đầy bình nước, nhưng giữa đường lại chợt ập đến cơn buồn ngủ, và chàng không kịp trở tay trước khi ngã xuống, đặt bình nước xuống và ngủ say.
Công chúa, thấy đối thủ đang nằm ngủ, mỉm cười và nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ thắng. Nàng nhanh chóng đổ bình nước của đối thủ rồi tiếp tục chạy.
Nhưng may thay, thợ săn, đứng ở trên lâu đài, phát hiện ra tình thế. Ông không thể cho phép điều đó xảy ra, liền nạp đạn bắn vỡ sọ ngựa mà chàng đang dùng làm gối. Ngay lập tức, chàng thức dậy, thấy bình nước đã không còn, trong khi công chúa đang vượt xa mình. Không nản lòng, chàng chạy trở lại giếng, lấy nước một lần nữa. Nhờ nhanh nhẹn và quyết tâm, chàng không những đã đuổi kịp công chúa mà còn về đích trước nàng một đoạn dài.
Chàng mỉm cười nói:
– Các anh thấy không, lúc trước tôi chưa sử dụng hết sức mình, giờ mới là sự thật đấy!
Chiến thắng của chàng trai khiến nhà vua tức tối, còn công chúa thì không thể ngủ được. Họ quyết định phải hãm hại chàng và nhóm bạn của chàng.
– Ta có kế hoạch để không cho chúng trở về – vua tuyên bố.
Vua đã dẫn họ vào một căn phòng kín, nơi mà mọi thứ đều được làm bằng sắt. Tiệc đã được chuẩn bị, với những món ăn ngon lành được bày biện. Vua ra lệnh cho quân lính khóa chặt cửa và đốt lửa ở phía dưới sàn, khiến căn phòng dần nóng lên.
Mọi người trong phòng nhanh chóng cảm thấy oi bức, nhất là khi sức nóng càng ngày càng tăng. Nỗi sợ hãi lấn át tâm trí họ, họ biết rằng vua đang tìm cách giết chết họ.
Chàng trai đội mũ lệch bình tĩnh nói:
– Đừng lo, tôi sẽ gọi gió lạnh đến, khiến ngọn lửa không còn sức nóng nữa!
Và khi người ấy căn chỉnh lại mũ, ngay lập tức, một luồng gió lạnh ập đến, làm cho căn phòng như trở về giá rét mùa đông, các món ăn đều đông lại.
Khi nhà vua tới kiểm tra, ông không thể tin vào mắt mình khi thấy sáu người đang vui vẻ trò chuyện, cầu xin được ra ngoài để sưởi ấm, vì trong buồng lạnh đến nỗi thức ăn không còn ăn được nữa.
Vua tức giận, chỉ tay vào đầu bếp:
– Tại sao ngươi làm không được điều ta dặn?
Nhưng đầu bếp cũng không hiểu điều gì đã xảy ra. Vua lại tìm cách hãm hại họ thêm một lần nữa, dụ dỗ thanh niên rằng nếu từ bỏ tình yêu với công chúa, vua sẽ cho chàng một khối tài sản khổng lồ.
Người lính bình tĩnh đáp:
– Muôn tâu bệ hạ, chỉ cần đủ vàng mà tôi có thể mang được trên vai, tôi sẽ không đòi công chúa nữa.
Vua hài lòng, nhưng người thanh niên lại có một kế hoạch tuyệt vời. Anh đã triệu tập tất cả thợ may trong vương quốc để may cho mình một cái bao cực lớn, rồi chọn người cường tráng nhất để vắt lên vai và đi gặp vua.
Khi vua thấy sức mạnh của người ấy, ông run rẩy nghĩ rằng mình sẽ phải nhường rất nhiều vàng. Vua vô cùng lo sợ khi truyền dời tấn vàng cho người ấy.
– Còn ít quá! Như thế này không đủ để chứa đầy bao! – anh ta hóm hỉnh nói.
Sau khi đã thu gom đủ số vàng, anh vác cái bao lên vai và cùng nhóm bạn lên đường. Thế nhưng, không lâu sau, vua đã truyền quân tới đuổi theo để lấy lại vàng.
– Các ngươi đã bị bắt, hãy trả lại vàng ngay không chúng ta sẽ xử lý! – viên tướng hùng hổ ra lệnh.
Người thổi gió, với khả năng của mình, nói một cách ngạo nghễ:
– Các ông có thể nghĩ vậy sao? Chúng tôi không hề sợ!
Và bằng sức mạnh của mình, người ấy thổi bay toàn bộ các kỵ binh lên trời, khiến họ không thể xuống được. Một viên kỵ binh kêu xin, rằng mình không đáng bị xử án như vậy. Nghe vậy, người thổi gió đã nhẹ nhàng hạ người ấy xuống đất an toàn.
Rồi người ấy mỉm cười bảo:
– Hãy về tâu vua, nếu cần, chúng ta sẽ cho các người tham gia thưởng thức chuyến du hành nữa!
Khi nhà vua nghe tin như vậy, ông phải chấp nhận rằng những người này không thể áp chế được.
Cuối cùng, sáu người trở về nhà với khối tài sản lớn lao, chia sẻ với nhau và sống cùng nhau trong hạnh phúc, mãi mãi không thêm một nỗi phiền muộn nào. Họ đã học được rằng, sự đoàn kết và tấm lòng quảng đại luôn mang lại những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống, không riêng gì cho bản thân mà còn cho cả những người xung quanh.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com