Ngày xưa, ở một làng xa xôi, có một cô gái xinh đẹp, nhưng lại mang trong mình tính cách lười biếng và cẩu thả. Từng ngày, dưới những ánh nắng vàng lấp lánh, cô thường ngồi cạnh khung cửi, lười nhát kéo sợi. Mỗi khi sợi bị rối hoặc mắc nút, cô chỉ biết vò vội vàng rồi ném chúng xuống đất, như thể những sợi chỉ ấy không có giá trị gì đối với cô.
Cô có một người hầu gái chăm chỉ, mang trong mình sức lao động kiên trì và niềm đam mê với công việc. Cô gái hầu nhặt nhạnh những quãng sợi bị ném, rồi tỉ mỉ mang đi giặt giũ, xe lại cho ra những sợi chỉ mịn màng, mềm mại. Cuối cùng, từ những gì cô nhặt được, cô dệt nên một chiếc áo tuyệt đẹp, được thêu hoa văn rực rỡ, nổi bật giữa muôn vàn tấm áo khác.
Một ngày nọ, có một chàng thanh niên hào hiệp và điển trai từ nơi xa đến làng. Sau khi thấy vẻ đẹp kiêu sa của cô gái lười biếng, chàng đã quyết định cầu hôn. Đám cưới được tổ chức rộn ràng với bao nhiêu người tham dự, niềm vui tràn ngập trong không khí. Nhưng giữa bữa tiệc hoành tráng ấy, có điều không ngờ đã xảy ra.
Trong đêm lễ, khi âm vang của nhạc khúc đang rộn ràng, cô dâu bất chợt nhìn thấy một cô gái lạ lẫm, xinh đẹp trong chiếc áo rực rỡ, đang nhảy múa.
“Ái chà! Hình như cô bé đó đang mặc sợi vứt đi của tôi,” cô dâu thốt lên, lòng không khỏi ghen tị.
Chàng rể nghe thấy, bèn lại gần và hỏi:
“Em ơi, cô gái ấy là ai vậy? Sao lại mặc áo của em?”
Cô dâu tức giận kể lại mọi chuyện, chỉ trích cô gái hầu họ chăm chỉ chỉ vì sự ghen ghét. Nhưng chàng rể, nghe xong, lại chìm vào suy tư. Anh nhận ra rằng, trong khi vợ mình chỉ biết đến vẻ bề ngoài, thì cô hầu gái kia với bàn tay chịu khó đã tạo ra một tác phẩm nghệ thuật từ những gì bị coi là vô giá trị.
Nỗi lòng của chàng trai dấy lên, và chàng không còn muốn đứng bên cô dâu nữa. Anh tìm đến cô gái hầu, nơi mà ánh sáng của sự chăm chỉ và tận tâm tỏa sáng. Cuối cùng, sau những cuộc trò chuyện chân thành, anh đã chọn cô hầu gái làm vợ, vì trong mắt anh, cô là biểu tượng của sự cần cù và yêu thương chân chính.
Và từ đó, câu chuyện về sợi vứt đi trở thành một bài học quý giá cho cả hai: rằng cuộc sống không chỉ đáng giá ở vẻ bề ngoài mà còn ở những giá trị ẩn sâu bên trong, giá trị của sự lao động và lòng kiên trì. Cô dâu lười biếng học được rằng, nếu không chăm chỉ, nàng sẽ mãi mãi bị bỏ lại phía sau, trong khi cô gái hầu mãi mãi thắp sáng những ước mơ của mình bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.