Ngày xưa, tại một ngôi làng ven biển yên bình mang tên Hạ-bì, có một người đàn ông tên là Yết Kiêu. Ông là một ngư dân giản dị, sống hòa mình với sóng gió và những con cá ngoài khơi. Mỗi buổi sáng, ông đều giương lưới ngắm nhìn bình minh ló rạng trên biển cả, lòng tràn đầy hy vọng về những điều kỳ diệu mà ngày mới mang lại.
Một đêm trăng sáng, ánh trăng lung linh chiếu xuống mặt biển, phản chiếu những gợn sóng lấp lánh. Yết Kiêu đang đi dạo dọc bờ biển thì bỗng nghe thấy tiếng rống của trâu vọng lại từ phía xa. Ông quay lại thì thấy hai con trâu lớn đang húc nhau dữ dội. Dưới ánh trăng huyền ảo, cảnh tượng trông thật hùng tráng, nhưng Yết Kiêu không khỏi lo lắng vì biết rằng đây có thể là dấu hiệu của điều lạ thường.
Ông đã cầm trong tay một đoạn ống tre và không ngần ngại tiến lại gần. Khi ông đánh mạnh vào hai con trâu, chúng bỗng nhảy lên như thể bị thôi thúc bởi một sức mạnh nào đó, nhanh chóng lao xuống biển. Yết Kiêu cảm thấy rùng mình, nhưng khi nhìn vào tay mình thấy vài lọn lông trâu dính vào đòn ống, ông mừng rỡ và nuốt chúng ngay lập tức, không biết rằng biến cố này sẽ thay đổi cuộc đời ông mãi mãi.
Từ hôm đấy, sức mạnh của Yết Kiêu gia tăng một cách phi thường. Ông trở thành một người dũng mãnh, không ai có thể sánh bằng. Đặc biệt, với khả năng bơi lội siêu phàm, mỗi khi Yết Kiêu lặn sâu dưới lòng đại dương, ông như một vị thần giữa uy quyền của nước. Người ta thường đồn rằng ông có thể biến mất dưới nước hàng tuần mà không biết mệt mỏi.
Tuy nhiên, hạnh phúc trong cuộc sống nghĩa tình ấy không kéo dài lâu, khi mà quân xâm lược từ phương Bắc tràn vào đất nước. Hơn một trăm chiếc thuyền hùng mạnh đã bất ngờ ập tới cửa biển Vạn Ninh, gieo rắc nỗi kinh hoàng và tang tóc xuống mọi vùng đất dân gian. Chúng cướp bóc, hủy hoại tất cả, khiến cho cuộc sống thanh bình của người dân tan vỡ.
Quân đội của nhà vua không đủ sức chống đỡ và đã thất bại thảm hại. Vương triều kêu gọi người tài giúp sức, tuyên bố rằng ai có khả năng giải quyết tình hình khẩn cấp này sẽ được ban thưởng chức vị cao quý. Yết Kiêu, với tinh thần nghĩa hiệp và lòng yêu nước không ngừng, đã quyết định tiến vào cung điện, nơi mà nhà vua đang ngụp lặn trong những nỗi lo âu.
Ông đứng trước mặt nhà vua, quỳ gối và thưa:
“Thưa bệ hạ, tôi không có sức mạnh vĩ đại, nhưng tôi quyết tâm biến quân thù thành bữa tiệc cho cá.”
Nhà vua hoài nghi hỏi:
“Ngươi cần bao nhiêu người, bao nhiêu thuyền để đối đầu với chúng?”
“Thưa bệ hạ, chỉ một mình tôi cũng đủ để đương đầu với chúng!” Yết Kiêu kiên quyết đáp.
Sự tự tin của Yết Kiêu làm vua tò mò và ông đã ra lệnh phong cho ông làm Đô thống, cầm đầu lực lượng thủy quân. Với sự nhiệt huyết bừng bừng, Yết Kiêu đã tận tình chỉ cách cho các tướng lĩnh chuẩn bị và trang bị cho cuộc chiến.
Khi đã xuất phát đến vùng biển Vạn Ninh, Yết Kiêu cùng một đội quân quai quần nghỉ ngơi chuẩn bị cho cuộc tấn công. Ông đã sử dụng sự thông minh và sức mạnh của mình, một mình lặn xuống đáy biển, mò tới chỗ các tàu giặc. Thiên nhiên như giúp sức cho ông, mỗi chiếc khoan mà ông sử dụng đều bị đắm một cách nhanh chóng, làm cho quân giặc hoảng loạn không biết phản ứng ra sao.
Giữa bão tố của cuộc chiến, có những đêm Yết Kiêu không ngừng nghỉ, lặn sâu xuống nước. Chỉ sau một thời gian ngắn, hơn hai mươi chiếc thuyền của quân giặc đã bị đánh chìm. Chúng hoảng sợ và điều động quân sĩ ưu tú xuống nước để bắt ông, nhưng không một ai có thể đánh bại Yết Kiêu. Ông luôn là một ẩn số không thể nắm bắt.
Nhưng đến một ngày nọ, quân giặc đã sử dụng một khí cụ kì bí, một ống dòm thủy tinh, để theo dõi ông. Họ đã bắt sống được Yết Kiêu và tra khảo ông.
“Trong nước có những người lặn như ngươi không?” tên chỉ huy đe dọa.
Yết Kiêu bình tĩnh:
“Không cần tính toán, chỉ với một mình tôi, cũng không đủ cho quân thù”
Nghe vậy, chúng tức giận nhưng cũng kinh sợ, đã dụ dỗ ông:
“Nếu ngươi giúp chúng ta tìm kiếm, chúng ta sẽ thưởng cho ngươi, bằng không sẽ giết ngươi.”
“Ta chấp nhận,” Yết Kiêu mỉm cười nói, “theo ta, ta sẽ chỉ đường.”
Khi thuyền ra khơi, Yết Kiêu đã chớp thời cơ lặn tòm xuống biển một cách thần kỳ, nhờ đó ông đã trốn thoát. Quân giặc chỉ biết đứng nhìn nhau trong ngơ ngác, khi hay tin những chiếc tàu của họ không còn sức chống đỡ nữa, họ quyết định tháo lui.
Nhà vua vui mừng khôn xiết khi nghe về thành công của Yết Kiêu, ngài đã phong ông chức vị cao quý và khen ngợi công trạng của một người anh hùng thực thụ. Sau khi ông kết thúc cuộc đời, người dân không bao giờ quên ân đức của Yết Kiêu, họ xây đền thờ ông ở cửa Vạn Ninh và nhiều nơi khác như biểu tượng cho tấm lòng yêu nước và sức mạnh phi thường của một con người bình dị.
Câu chuyện của Yết Kiêu nhắc nhở chúng ta rằng, trong cuộc sống, sự dũng cảm và bản lĩnh có thể tạo nên những chiến thắng vĩ đại, và đôi khi, công lý có thể đến từ những người bình thường nhưng đầy nhiệt huyết và tinh thần cống hiến.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.