
Xưa kia, trong một ngôi làng ven biển xanh mướt, người dân ở đây sống trong điệu nhạc sóng vỗ êm đềm. Mọi người, từ quý tộc đến nông dân, đều có nghi thức riêng và họ đều trân trọng chiếc áo dài truyền thống, thể hiện sự cao quý và thanh lịch của con người. Trong số họ có một anh đánh cá tên là Minh, cuộc sống nghèo nàn nhưng anh vẫn luôn giữ vững phong thái của một người con trai chân chất, mặc một chiếc áo dài cũ kỹ nhưng sạch sẽ.
Chiếc áo dài của Minh đã qua nhiều mùa gió bão, sờn rách và đầy những mảng vá, nó không còn giống như hình ảnh của một người thanh niên cường tráng. Áo của anh giờ đây xộc xệch như chính cuộc đời anh vậy. Anh thường phải chật vật trong những ngày đánh bắt cá, không đủ tiền để may một chiếc áo mới, mà ngay cả một miếng vải vụn cũng không có để vá. Anh không thể làm gì hơn ngoài việc cam chịu sự thiệt thòi ấy.
Một buổi chiều hoàng hôn, khi ánh nắng vàng dịu dàng lan tỏa trên mặt biển xanh biếc, Minh lênh đênh trên chiếc thuyền nhỏ, hy vọng tìm kiếm bữa ăn cho gia đình. Chợt, một tiếng ồn ào vang lên từ phía xa, tiếng quân lính hô hét. Lay lách trong lòng thuyền, Minh ngước mắt lên, nhìn thấy một đám đông đang di chuyển, hình ảnh những lá cờ bay phấp phới làm lòng anh bỗng chộn rộn.
Trong cơn hoảng loạn, anh quyết định lội lên bờ, nhưng bùn lầy dưới chân khiến anh không thể di chuyển. Đặt hai tay xuống, anh gắng sức kéo chân mình ra khỏi lớp bùn dày đặc. Khi giơ tay lên, anh cảm thấy có gì đó nặng nề, nhờ ánh sáng của mặt trời soi rọi, hôm đó, anh trông như một con rùa to lớn mắc kẹt trong đầm lầy – một cảm giác kỳ quái và thật nhấn mạnh.
Đám quân lính tiến lại gần, tiếng tranh cãi sôi nổi, có người cho rằng đó là một con rùa, kẻ khác lại khăng khăng đó là một con ba ba. Khi họ lại gần đủ để nhận ra được chân dung thật sự, họ thấy Minh chứ không phải con vật như họ nghĩ. Anh run rẩy, những giọt mồ hôi đổ xuống gò má, lời anh lắp bắp:
“Xin… xin hãy tha cho tôi! Tôi chỉ là một người đánh cá nghèo!”.
Trước sự đáng thương ấy, vị vua lâm trận dừng lại, một nụ cười hiền từ hiện lên trên mặt ông:
“Khanh đừng sợ! Trẫm chỉ nghĩ rằng khanh là một con ba ba, không ai ngờ lại là một người tốt bụng trong chiếc áo “ba ba” này!”
Sau khi nghe lời nói đầy nhân văn ấy, nhà vua cảm thấy lòng mình xao xuyến. Ông quyết định ban thưởng cho Minh những món quà quý giá – vàng bạc, lụa là thắm sắc. Minh, bao nhiêu ưu tư nặng trĩu tức khắc rời khỏi vai, ông tạ ơn nhà vua với tâm hồn tràn ngập biết ơn và niềm hy vọng mới.
Về đến nhà, Minh nhẩm tính số tài sản, lòng như nở hoa. Với những đồng tiền vàng lấp lánh, anh chuyển mình thành chủ mưu việc làm của mình, trở nên khá giả. Nhưng kể cả khi giàu có, anh vẫn giữ gìn chiếc áo “ba ba” đó, như một biểu tượng của sự chân chất và nghị lực vượt khó trong cuộc đời.
Chứng kiến sự thay đổi của Minh, rất nhiều người trong làng cũng bắt chước anh cùng mặc áo ngắn để tiết kiệm vải. Ngày qua ngày, chiếc áo “ba ba” trở nên phổ biến, không chỉ trong dân gian mà còn cả giữa những người phụ nữ. Họ nhìn thấy trang phục này thật gọn gàng, thanh lịch và kín đáo, nên cũng quyết định may cho mình.
Cả làng từ ấy đua nhau gọi chiếc áo mà họ đang mặc là “bà ba”. Những người đàn ông sản xuất và mặc thì được họ gọi là “ba ba”. Và rồi dòng thời gian trôi qua, mọi người quên đi nguồn gốc của chiếc áo, chỉ còn nhớ đến tên gọi “áo bà ba” mà thôi.
Trải qua bao năm tháng, chiếc áo bà ba không chỉ trở thành biểu tượng cho việc tiết kiệm mà còn mang đậm giá trị văn hóa của người dân miền Nam. Từ những câu chuyện giản dị ấy, Minh cùng chiếc áo “bà ba” đã dệt nên một bài học quý giá về việc chấp nhận hoàn cảnh, biết vượt khó và cùng nhau xây dựng một cuộc sống no ấm hơn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.