Ngày xưa, ở một thị trấn nhỏ nằm giữa những ngọn đồi xanh tươi và những con sông trong vắt, có một người lái buôn giàu có với đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu. Ông có một cậu con trai nhỏ và một cô con gái bé bỏng, cả hai đứa đều chưa biết đi. Để mở rộng việc buôn bán, ông đã đầu tư vào hai chiếc tàu lớn, chất đầy những món hàng quý giá, từ vàng bạc cho đến đồ trang sức lấp lánh. Ông mơ về những chuyến hàng may mắn sẽ mang lại lợi nhuận lớn lao, nhưng thật bi thảm thay, điều mong đợi trở thành ác mộng khi tin dữ ập đến: cả hai tàu đều bị đắm trong một cơn bão bất ngờ.
Chỉ trong chớp mắt, người lái buôn từ một triệu phú trở thành kẻ trắng tay. Chỉ còn một mảnh đất khô cằn nằm xa thị trấn, ông quyết định đi đến mảnh đất ấy, bên dòng sông trong xanh để xua tan nỗi buồn. Trong lúc đi đi lại lại, bất chợt xuất hiện một người lạ trang phục tối màu, thân hình nhỏ bé, người hỏi ông:
— Tại sao ngài lại buồn bã đến vậy?
Người lái buôn, vốn luôn hiền từ nhưng giờ đang chất chứa nỗi đau, đáp:
— Tôi đã mất cả gia tài chính mình, còn lại chỉ một mảnh đất trống trải.
Người lạ mỉm cười:
— Đừng lo lắng, nếu ngài đồng ý, tôi có thể giúp ngài có được bất kỳ số tiền nào mà ngài mong muốn. Nhưng có một điều kiện: khi trở về nhà, bất kế thứ gì chạm vào chân ngài trước tiên, sau mười hai năm, ngài phải đưa lại cho tôi.
Người lái buôn suy nghĩ: “Chắc chắn chỉ có con chó của mình mà thôi.” Ông đồng ý với người lạ mà không hề biết rằng điều mình sẽ mang đến lại chính là đứa con trai bé nhỏ. Trở về nhà, ông chờ đợi con chó lăn lăn đến rước của mình. Nhưng khi vừa về cửa, cậu con trai vui mừng chạy ra, ôm chân cha và nắm chặt lấy nó.
Tim người lái buôn quặn đau, nhưng ông vẫn không thể nào tin rằng mình đã phải giữ lời hứa. Một tháng trôi qua, ông quyết định lên gác lấy một ít bát đĩa cũ đã quên lãng. Nhưng kỳ lạ thay, chúng đã biến thành vàng rực rỡ khi ông chạm tay vào. Niềm vui dâng trào, ông dùng số tiền ấy mua hàng hóa mới.
Khi cậu con trai lớn lên, người cha lo lắng ngày càng nặng trĩu trong lòng. Một hôm, cậu bé thấy vẻ mặt cha lo lắng, liền hỏi:
— Bố ơi, sao bố lại buồn bã như vậy?
Người cha chần chừ, cuối cùng thú nhận:
— Bố đã thề với một người lạ rằng, khi con đủ mười hai tuổi, bố sẽ phải giao con cho hắn, để trả nợ số vàng mà hắn đã cho bố.
Cậu con trai trấn an:
— Đừng lo, bố ạ. Hắn sẽ không có quyền lực gì đối với con đâu.
Và rồi, khi ngày hẹn đã đến, cả hai cha con đã đến mảnh đất hoang vu nơi hẹn gặp. Họ vẽ một vòng tròn, đứng vào giữa chờ đợi. Người lạ xuất hiện, vẻ mặt ma mãnh, hỏi:
— Các ngươi có mang đến cái mà ngươi đã hứa không?
Người cha im lặng, cậu con trai kiên định hỏi:
— Ông đến đây tìm gì?
Giọng nói của người lạ vẫn lạnh lùng:
— Ta tìm cha ngươi, không phải ngươi.
Thế nhưng, cậu con trai không nao núng:
— Ông đã lừa dối cha tôi. Ông không có quyền lấy cha tôi từ tôi đâu.
Cuộc tranh luận giữa họ kéo dài, cuối cùng họ đi đến thỏa thuận kỳ lạ. Cậu bé sẽ không thuộc về ai cả, mà sẽ ngồi trong một chiếc thuyền, còn người cha sẽ đẩy thuyền ra giữa dòng nước. Với nỗi lòng đau đớn, cha cậu chia tay con và đẩy thuyền. Cầm chắc kỷ niệm ngọt ngào của cha con, cậu con trai từ biệt và lên thuyền, bỗng thuyền lật nhào. Người cha, giọt nước mắt rơi, nghĩ rằng con mình đã chết và về nhà vuốt ve nỗi đau mất mát.
Tuy nhiên, chiếc thuyền không chìm. Nó từ từ trôi đến một bến bờ xa lạ, nơi có một lâu đài cổ kính. Cậu bé dạo bước vào trong, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp ma mị nhưng hoang vắng. Khi tìm đến căn phòng cuối cùng, cậu thấy một cô gái đang bị biến thành rắn. Giọng nói trong trẻo vang lên:
— Chàng đã đến để giải thoát cho em phải không? Em đã chờ đợi chàng mười hai năm qua. Toàn bộ vùng đất này đều bị phù phép, chàng là hy vọng cuối cùng của em.
Xúc động, cậu hỏi:
— Tôi phải làm gì để cứu em?
Cô gái khẽ đáp:
— Đêm nay sẽ có mười hai người đến đây để hỏi chàng vì sao chàng có mặt ở đây. Chàng không được nói gì. Chúng sẽ tra tấn chàng với đủ mọi đau đớn, nhưng đến giữa đêm, chúng sẽ phải bỏ đi. Đêm thứ hai sẽ có mười hai người khác, và đêm thứ ba là hai mươi bốn kẻ sẽ tới để chặt đầu chàng. Nhưng nếu chàng có thể chịu đựng, thì em sẽ được giải thoát và sẽ hồi sinh chàng nơi chốn này.
Cậu trai trẻ, tràn đầy quyết tâm:
— Em hãy yên tâm, tôi sẽ chịu đựng để cứu em.
Những gì cô gái nói đều thành sự thật. Bọn người đến và hành hạ cậu, nhưng cậu không nói một lời nào, và đến đêm thứ ba, cô gái biến thành công chúa xinh đẹp. Cô lấy nước hồi sinh để hồi lại sức sống cho cậu, và lễ cưới của họ diễn ra với biết bao điều hạnh phúc. Cậu được xưng là Vua Núi Vàng, sống trong cung điện lộng lẫy.
Thời gian trôi qua, hoàng hậu sinh cho cậu một cậu con trai bụ bẫm. Nhưng không nag lạ khi Vua thèm khát gặp lại cha mình, tâm trạng trở nên nôn nao. Dù hoàng hậu lo lắng cho sức khỏe của chồng khi đi xa, nhưng cuối cùng cũng đồng ý cho chàng đi. Trước khi lên đường, hoàng hậu đã trao cho chàng một chiếc nhẫn thần và dặn:
— Chàng hãy đeo nó vào tay, thiên đường duy chỉ chàng nghĩ đến sẽ liền đến. Nhưng hãy hứa với em, chớ dùng nhẫn đưa em về cha chàng nhé.
Vua cảm ơn và khắc ghi lời hứa, liền ước đến nhà cha. Chỉ chốc lát, Vua ở trước cửa nhà, nhưng lính canh không cho chàng vào vì bộ trang phục lạ lẫm và quý phái. Thế là chàng tìm đến một gã chăn chiên và đổi quần áo, mới dám bước chân vào thị trấn.
Gặp cha, chàng xưng danh, nhưng người cha chỉ lắc đầu:
— Ta có một cậu con trai, nhưng nó đã chết cách đây lâu rồi. Điều đó thật đáng thương.
Cậu thanh niên giận mình, nhưng rồi hỏi:
— Có điều gì đặc biệt mà cha mẹ nhớ về con không?
Người mẹ cố nhớ:
— Có, con trai chúng ta có một dấu hiệu giống như quả dâu ở vai bên phải.
Vua liền vén tay áo lên, hóa ra có dấu quả dâu. Hai bậc phụ huynh nhận ra chính con trai mình. Chàng thoải mái kể về cuộc sống xa xôi và tấm lòng son sắc của hoàng hậu, cũng như cậu con trai nhỏ. Nhưng cha chỉ thở dài:
— Ta không thể tin được, cậu chàng ăn mặc bất hạnh như thế không thể nào là vua.
Cảm thấy buồn bã, chàng quay chiếc nhẫn, ước muốn vợ con đến bên mình tức thì. Họ xuất hiện ngay lập tức, nhưng hoàng hậu lại khóc lóc, trách móc chàng sao không giữ nghiêm lời hứa. Chàng xin lỗi vì đã vô ý, nhưng lòng nàng quyết không tha thứ.
Vào một ngày đẹp trời, chàng bất ngờ đưa hoàng hậu đến nơi trước kia chàng đã xuống thuyền. Họ cùng dừng lại để nghỉ ngơi. Một làn gió nhẹ vờn qua khiến chàng cảm thấy mệt nhoài và thiếp đi trong lòng hoàng hậu. Nàng nhân cơ hội tháo chiếc nhẫn ra, đặt lại trên bờ khi đã ước muốn trở về cung. Khi chàng tỉnh dậy, mọi thứ đã thay đổi, mà không có chiếc nhẫn bên tay.
Chàng bối rối, chẳng biết phải làm thế nào, lại sợ cha mẹ mình coi mình là kẻ lừa đảo. Dường như không còn cách nào khác, chàng bắt đầu cuộc hành trình trở lại nơi mình đã gây dựng nên ngôi vương trang nghiêm.
Trên đường đi, chàng gặp ba tên khổng lồ đang cãi nhau về việc chia gia tài thừa kế của một người cha đã qua đời. Khi chúng thấy chàng, liền gọi chàng lại nhờ phân xử:
— Ngươi có thể giúp chúng ta không? Chúng ta có một thanh gươm, một chiếc áo khoác và một đôi giày ủng kỳ diệu.
Khi trải nghiệm cùng những món bảo vật ấy, người có gươm hô:
— Tất cả hãy nằm xuống đất, chỉ trừ ta!
Và ngay lập tức, mọi người đều ngã xuống. Người nào mặc áo khoác sẽ biến thành vô hình, còn ai đi đôi giày ủng sẽ đến nơi mình muốn.
Chàng hỏi:
— Hãy đưa cho ta những vật ấy để xem chúng có thực sự công năng như vậy không?
Họ đưa cho chàng áo khoác, chàng ngay lập tức trở thành vô hình và biến thành con ruồi. Sau khi trở lại hình dạng người, chàng vui mừng:
— Chiếc áo khoác thật là kỳ diệu, bây giờ hãy đưa cho ta thanh gươm.
Tuy nhiên, bọn chúng từ chối, lo lắng rằng chàng sẽ sử dụng nó để tước đi mạng sống của họ. Cuối cùng, chúng đồng ý cho chàng mượn gươm để thử nghiệm trên cây mà thôi. Chàng nhận lấy, và chỉ một nhát chém, cây sồi cao lớn đã ngả xuống.
Chàng hỏi về đôi giày ủng, nhưng chúng tiếp tục từ chối, không muốn mình gặp rắc rối. Sau khi nhượng bộ và cam kết không làm hại họ, chúng đã đưa giày cho chàng. Nắm giữ cả ba bảo vật trong tay, chàng chỉ nghĩ về vợ và con, lầm bầm:
— Ước gì ta trở về Núi Vàng.
Chàng liền biến mất khỏi tầm mắt bọn khổng lồ, và như vậy, gia tài của bọn chúng đã tan tành.
Đến gần lâu đài của mình, chàng nghe thấy tiếng nhạc rộn rã và những tiếng cười vui vẻ. Hình như mọi người đang tổ chức một buổi lễ lớn. Thông tin từ người dân cho biết rằng hoàng hậu đã tái hôn.
Cơn giận bùng cháy trong lòng chàng khi biết vợ mình đã phản bội. Chàng thầm thì:
— Đồ phản bội! Nàng đã lừa ta và bỏ mặc ta ngủ say.
Chàng mặc áo tàng hình, dễ dàng bước vào lâu đài. Bên trong, một bữa tiệc xa hoa đang diễn ra, tìm đâu một người đẹp đang ngồi trên ngai vàng. Không một ai biết chàng đang đứng ngay phía sau hoàng hậu, lấy những món ăn từ đĩa của nàng, hòng phá vỡ kế hoạch của nàng một cách lặng lẽ.
Thức ăn nàng ăn hoài mà không thấy đủ, mọi thứ hình như đều tan biến trước mặt nàng. Cảm thấy hồi hộp, nàng quyết định rời khỏi bàn tiệc về buồng riêng, trốn tránh cảm giác hài lòng của kẻ khác. Bỗng dưng, nàng lầm bầm:
— Phải chăng có một con quỷ nào đang bám theo ta, hay là kẻ đã giải thoát ta trước đây đã trở lại?
Chàng đứng ở đằng sau và nói:
— Con người đã giải thoát người đang ở ngay bên cạnh đây, sao mà có thể phản bội như thế!
Chàng từ từ quay lại hội trường lớn, tuyên bố một cách hùng hồn:
— Buổi lễ này đã kết thúc, chính vua đã trở về.
Những vị khách quý ngỡ ngàng, và họ bắt đầu cười nhạo chàng. Chàng hỏi:
— Các người có muốn thấy bay lên không, hay không?
Nhưng ngay lập tức, hằng hống đổ xô đến bắt chàng. Chàng rút gươm ra, kiên quyết:
— Tất cả hãy ngã xuống đất, trừ đầu của ta.
Và chỉ với một câu thốt lên, tất cả đều ngã xuống và bất tỉnh. Chàng lại trở thành vị vua của Núi Vàng, ngồi trên ngai vàng cùng hoàng hậu đã từng phản bội mình, nhưng giờ đây nhận sân khấu danh vọng về cho đúng nơi.
Nguồn: Tổng hợp
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.