Ngày xửa ngày xưa, trong một vùng đất hùng vĩ với những đồi núi trập trùng và những dòng sông chảy xiết, diễn ra một cuộc chiến khốc liệt giữa các quốc gia. Những tiếng trống trận, tiếng clanh clang của vũ khí vang vọng khắp nơi, báo hiệu cho những người lính xông pha ra trận, những người hy sinh vì lý tưởng tự do và hòa bình. Cuối cùng, sau bao ngày đêm đổ máu, chiến tranh cũng ngừng lại, và những người lính trở về quê hương, mang theo những nỗi đau và kỷ niệm không thể nào quên.
Trong số đó, có một chàng trai trẻ, được mọi người gọi là chàng trai vui vẻ. Chàng trở về với tâm trạng phấn chấn, nhưng hành trang mang theo chỉ là một chiếc bánh mì đã nguội và bốn đồng tiền hình chữ thập.
Trên con đường trở về, với ánh nắng vàng nhẹ nhàng vẽ lên khung cảnh yên bình, chàng gặp một người đàn ông già nua, ăn mặc rách rưới, ngồi bên lề đường với đôi mắt buồn bã. Đó chính là thánh Petrus, ngài đang hóa trang thành một người ăn mày, như một thử thách dành cho lòng nhân ái của chàng.
– Chào bác! – chàng vui vẻ nói, ánh mắt anh dừng lại nơi người ăn mày. – Bác ăn mày, hôm nay tôi không có nhiều, chỉ có chiếc bánh mì này và bốn đồng tiền. Nhưng nếu bác cần, tôi rất sẵn lòng chia sẻ.
Chàng không chần chừ, ngay lập tức chia chiếc bánh mì thành bốn phần nhỏ, đưa cho người ăn mày một phần và một đồng tiền hình chữ thập. Người ăn mày cảm ơn và mỉm cười, ánh mắt sáng lên một chút.
Vượt qua người ăn mày đầu tiên, chàng lại gặp một hình hài kỳ lạ khác, vẫn giống như người trước. Chàng vui vẻ làm theo như lần đầu, lại chia sẻ, lại gửi thêm một đồng tiền. Ngay sau đó, đến lần thứ ba, chàng chỉ còn một phần bánh mì và một đồng cuối cùng. Chàng đến quán ăn bên đường, ngồi thưởng thức phần còn lại và dùng số tiền còn lại để mua một cốc bia.
Kế tiếp, thánh Petrus, vẫn trong hình hài người lính giải ngũ, đi ngang qua chàng. Ông biết rằng chàng sẽ mời mình.
– Chào bạn, có lẽ tôi sẽ ăn xin một chút, bạn có thể cho tôi một miếng bánh và đồng tiền để uống bia chứ?
Chàng trai vui vẻ cười, ánh mắt đầy quán triệt.
– Thực ra, tôi cũng còn chẳng có gì! Chỉ có chiếc bánh mì trước kia đã ăn hết, và những đồng tiền mà tôi đã cho đi. Bây giờ, nếu bạn cũng rơi vào cảnh ngộ như tôi, chúng ta có thể cùng nhau ăn xin.
Thánh Petrus khẽ lắc đầu, đôi mắt ánh lên những tia sáng kỳ diệu.
– Không, không cần phải ăn xin. Tôi có thể giúp bạn kiếm được nhiều hơn bằng nghề y.
– Thế thì tốt quá! – chàng trai vui vẻ nói. – Tôi không có kiến thức gì về chữa bệnh, vì vậy chỉ có cách đi ăn xin mà thôi.
Sát cánh bên nhau, họ tiến vào một ngôi làng nhỏ. Khi nghe thấy tiếng khóc than vang vọng từ một ngôi nhà, họ bước vào. Trong không khí ngột ngạt, một người đàn ông nằm hấp hối, trong khi vợ ông ta mếu máo, khuôn mặt lộ rõ nỗi u buồn.
– Đừng lo lắng, tôi sẽ giúp chồng bà sống lại! – thánh Petrus cất lời chắc nịch, ánh mắt ông mang đầy sự tự tin.
Với những giọt dầu thần kỳ từ túi áo, chỉ sau vài phút, người đàn ông đã sống dậy, sức khỏe bình phục. Niềm vui tràn đầy trong ngôi nhà nhỏ, nhưng thánh Petrus nhanh chóng từ chối nhận quà tặng.
Chàng trai vui vẻ, không thể chịu nổi, đã thuyết phục thánh Petrus nhận lấy một con cừu mà vợ chồng nông dân mừng quýnh dâng tặng.
– Cứ nhận đi, bạn ạ! Chúng ta sẽ cần nó cho những chuyến đi dài – chàng trai nói, ánh mắt tràn đầy niềm nở.
Chàng trai bồng con cừu trên vai và tiếp tục hành trình, nhưng không lâu sau, cơn đói bắt đầu hiện rõ.
– Chúng ta có thể làm một bữa ăn từ con cừu này không? – chàng trai hỏi, nháy mắt.
Thánh Petrus gật đầu, nhưng khuyên chàng hãy tự nấu trong lúc ông đi dạo một chút.
Chàng trai nhanh chóng giết cừu và bắt đầu nấu nướng. Trải nghiệm và hương vị của món ăn khiến chàng quên đi thời gian, và trong phút chốc, tim cừu đã bị chàng ăn hết. Khi thánh Petrus trở về, ông yêu cầu được ăn tim cừu nhưng công việc tìm kiếm tim đã trở nên vô vọng.
– Làm sao không có tim? Chỉ có những con cừu đáng lẽ phải có tim chứ! – thánh Petrus thắc mắc.
Cuối cùng chàng cũng đành phải nhận thua. Họ tiếp tục lên đường, cho đến khi một phép thuật của thánh Petrus tạo ra một con sông lớn chắn ngang phía trước.
Chàng trai vui vẻ chần chừ, nhưng thánh Petrus đã dũng cảm bước qua mà không gặp khó khăn gì. Chàng trai, tâm lý lo sợ, không dám bước tiếp.
– Bạn luôn khuyên bả không cần phải lo!
Sau khi sang bên kia, chàng trai nhận ra mình đã thoát khỏi sự sợ hãi. Họ tiến vào một vương quốc nơi công chúa đang nằm hấp hối. Chàng trai vui vẻ không hề do dự.
– Nếu cứu được công chúa, cuộc sống của chúng ta sẽ khác. – chàng hăm hở.
Khi thánh Petrus tiến vào cung điện, với đôi mắt thánh thiện, ông tuyên bố có khả năng hồi sinh công chúa. Dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của tất cả mọi người, thánh Petrus đã thực hiện phép màu bằng những gì ông có trong tay.
Công chúa sống lại, nhà vua hết sức vui mừng và hứa sẽ thưởng hậu hĩnh cho thánh Petrus. Nhưng ông vẫn một mực khước từ.
Chàng trai vui vẻ lại một lần nữa nảy ra ý tưởng.
– Sao anh lại từ chối? Tôi cần phải nhận phần thưởng của mình!
Nhà vua, hiểu được lòng tham của chàng, đã ban cho chàng một bao vàng, nhưng chàng trai không hề biết rằng, các món quà sẽ không kéo dài mãi mãi.
Khi tới một khu rừng, thánh Petrus bắt đầu chia vàng ra cho chàng nhưng luôn nhấn mạnh rằng một phần riêng cho người đã ăn tim cừu.
Chàng trai vui vẻ, thờ ơ trước lời nói ấy, lấy phần vàng mà không cần quan tâm tới phần còn lại.
Khi đi một mình, chàng trai đã tự do sử dụng vàng, nhưng phía trước, chàng thấy những mối nguy hiểm hiện hữu.
Cuối cùng, định mệnh không ngừng ập tới, chàng trai đã phải chịu hai lần thất bại trong việc hồi sinh khi tìm cách làm phép. Dưới sự khiển trách của thánh Petrus, chàng cảm thấy mọi thứ đã trở nên quá xa vời.
Trong cuộc hành trình của mình, chàng luôn khôn ngoan, nhưng mãi mãi trở thành một cái gì đó… vô bổ.
Chàng cuối cùng bị đưa đến gần địa ngục, nơi thánh Petrus ngăn chặn và từ chối cho chàng vào thiên đường, chàng trai vui vẻ đã hiểu rằng lựa chọn tốt nhất là ở lại trong túi của mình, đợi những điều tốt đẹp đến trong cuộc sống đời đời.
Từ đó, một bài học được rút ra rằng cuộc sống không chỉ đơn giản là cái gì quý giá mà một người có trong tay, mà còn là cách mà họ đối xử với người khác cũng như việc chấp nhận những gì mình đã quyết định trong suốt cuộc đời họ. Chàng trai vui vẻ cuối cùng đã tìm thấy nơi bình yên của mình dù với những gì mà số phận đã định đoạt.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com