Ngày xưa, tại một làng quê heo hút bao bọc bởi những đồng cỏ xanh mướt và ruộng lúa vàng ươm, có hai anh em mồ côi sống với nhau trong một căn nhà nhỏ. Họ đều đã quen với cuộc sống giản dị và biết chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn. Tình cảm keo sơn của họ khiến mọi người xung quanh đều ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, một ngày nọ, người anh cưới vợ. Đầu tiên, chàng trai vui mừng, nhưng khi chị dâu bước về nhà, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Chị ta không những xem thường người em mà còn đặt điều rằng anh trai mình chỉ là gánh nặng, tiếng cười thất thần của chị vang vọng khắp nhà.
Một hôm, khi oán hận vì không thể chịu đựng được bầu không khí tồi tệ, người em quyết định rời khỏi nhà.
“Nhất định mình sẽ tìm cách tự lập,” chàng tự nhủ như một lời hứa với bản thân. Chàng dắt bó đuốc vào rừng, nơi những tán cây cổ thụ tỏa bóng đen trên những lối mòn vắng. Chàng tìm một cây cao để ngủ qua đêm, tự buộc mình vào cành cây. Trong màn đêm dày đặc, giữa bầu không khí tĩnh lặng, chàng không sao chợp mắt được.
Không ai ngờ rằng, nơi gốc cây ấy lại là địa điểm sinh sống của ba yêu tinh: Hầu tinh, Hổ tinh và Hùng tinh. Chúng kéo đến, vung tay với vẻ háo hức.
“Ở đâu đó có mùi thịt người,” Hầu tinh khịt mũi, lên tiếng.
“Chúng mình nên tìm kiếm,” Hổ tinh đồng tình, nhưng Hùng tinh lại lắc đầu.
“Đừng có hồ đồ! Có lẽ chỉ là mùi thối của con thú nào thôi. Chúng ta hãy ngủ một giấc đã.”
Các yêu tinh lại bỏ qua mùi hương kỳ lạ và bắt đầu kể cho nhau nghe về những điều bí mật mà chúng biết.
“Ở làng bên kia có một cánh đồng rộng lớn nhưng chưa ai biết cách tưới tiêu để trồng trọt,” Hầu tinh bắt đầu, ánh mắt lấp lánh.
“Nếu mọi người biết đào bỏ cây đa, thì nước sẽ phun lên, mang lại mùa màng bội thu,” Hổ tinh tiếp lời.
“Và ở nhà có cây thị, trồng cây trúc bảy đốt thì của cải sẽ tự dưng bay vào như mưa,” Hùng tinh hóm hỉnh.
Khi bình minh ló dạng, cả ba yêu tinh cáo biệt nhau. Chàng trai tỉnh dậy và quyết định tìm đến ngôi làng mà yêu tinh đã nhắc đến. Chàng dồn hết sức lực xin việc làm ở một gia đình có cây thị cổ. Họ vui vẻ đón nhận chàng, và hàng ngày, sau những buổi làm vất vả, chàng lại lặn lội vào rừng theo đúng lời chỉ dẫn để tìm cây trúc bảy đốt.
Cuối cùng, sau nhiều ngày, chàng tìm thấy cây trúc cong queo mà dân làng đã bỏ quên. Trong lòng vui sướng, chàng lại đi tìm cái ao sâu mà yêu tinh đã nói. Qua bao nhiêu nỗ lực, chàng được ông chủ cho mượn ao để làm cá. Với ước mơ có được chum vàng dưới đáy ao, chàng chăm sóc cá từng ngày và tìm kiếm vàng bạc.
Nhưng bất ngờ, hạn hán kéo đến, mọi nguồn nước bắt đầu cạn kiệt. Trời đất như nhuốm màu hoang tàn, cây cỏ héo úa, cuộc sống của người dân trong làng đều gặp khó khăn. Trong lúc mất phương hướng, chàng nhớ lại câu chuyện của ba yêu tinh và quyết định rủ dân làng đào giếng ở gốc cây đa.
“Chúng ta không còn thời gian để nghi ngờ nữa,” chàng hô hào, “Nếu không có nước, mọi người sẽ gặp nguy hiểm. Tôi hứa, nếu không có nước, tôi sẽ làm việc quần quật suốt đời.”
Bị sức mạnh lòng dũng cảm của chàng cuốn hút, dân làng quyết định cùng nhau thực hiện công việc. Khi cây đa bị chinh phục, như một phép màu, một dòng nước màu bạc phun lên, chan hòa cả cánh đồng mênh mông. Bầu không khí phấn khởi trở lại, tiếng cười vang vọng khắp nơi.
Dân làng cảm ơn chàng em mồ côi và hứa sẽ chia sẻ đất đai cũng như giúp chàng xây dựng cơ ngơi. Chàng lại trở về nhà ông chủ để xin một cây trúc bảy đốt, chỉ một cây thôi, và ông chủ đồng ý.
Đêm đêm, với cây trúc bảy đốt làm kèo, vàng bạc lấp lánh tự nhiên đem đến cho chàng lộc lá. Chàng lặn lội xuống ao, mang về chai vàng đầy ắp, không bao lâu chàng đã trở nên giàu có, không chỉ với của cải mà còn với tình bạn từ dân làng.
Nghe đến sự thành công của em mình, người anh đầy tham lam đến thăm. Thấy em có của cải vô cùng, hắn lân la hỏi:
“Em làm thế nào mà nhanh chóng giàu có như vậy?”
Người em thành thật kể lại mọi chuyện, từ đêm ngủ giữa rừng đến những chỉ dẫn từ yêu tinh.
Chiều theo khao khát mang về của cải, người anh quyết định giống cách của em đi vào rừng. Đêm ấy, hắn cũng tự buộc mình lên một cành cây. Lần này, ba yêu tinh lại tập hợp quay về. Chúng kéo đến gốc cây, mùi hương theo gió bay lên, và nhanh chóng phát hiện ra người anh đang ngồi trên cây.
Khi thấy hắn hoảng sợ, yêu tinh không thương tiếc, chỉ trong chốc lát, người anh đã bị nuốt chửng, nằm lại trong lòng đất yên tĩnh.
Và từ đó, câu chuyện về sự tham lam, lòng hẹp hòi đã trở thành bài học đắt giá cho những ai còn sống. Nhân vật người em mồ côi không chỉ trở nên giàu có mà còn phải lòng một cô gái xinh đẹp. Họ cùng nhau xây dựng một cuộc sống đầm ấm, hạnh phúc, giữ gìn những giá trị nhân văn cao đẹp cho thế hệ mai sau.
Xin hãy ghi nhớ rằng, lòng tốt và sự sẻ chia là những báu vật không bao giờ mất giá trị.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.