Trên một ngọn núi cao vời vợi ở vùng Chư Bô-đa, có một mỏm đá lấp lánh màu xanh, tựa như hình ảnh ngọt ngào của một em bé tinh nghịch đang cưỡi trên lưng một con voi lớn. Mỏm đá ấy đã hiện hữu tự bao giờ, và không ai có thể nhớ được nguồn gốc của nó. Chỉ biết rằng từ thuở xa xăm, đã có những câu chuyện huyền bí xoay quanh nơi này…
Từng tia nắng vàng dịu dàng từ bầu trời rọi xuống, hòa quyện cùng những giọt mưa trong suốt như nước mắt của thiên nhiên, nhẹ nhàng tắm mát cho mỏm đá. Gió từ biển cả cuốn hút từ phương đông, và từ những đỉnh núi xiêu vẹo phía tây, đã hòa quyện vào nhau, mang theo những câu chuyện ly kỳ từ những vùng đất chưa ai đặt chân tới. Chỉ có những chú chim với đôi cánh mạnh mẽ và bay cao nhất mới có thể chạm đến nơi này.
Trong vẻ đẹp huyền ảo của làn mây và núi non, lũ chim bay từ xa xôi trở về, chớp mắt, ngó nghiêng ngắm nhìn. Tất cả cùng ngẩng cao cổ, cất cao giọng ca, gửi tặng mỏm đá những giai điệu đầy phép thuật, những bài hát đẹp nhất, quý giá nhất mà thiên nhiên đã ban tặng. Ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác, tiếng gió và giọng chim như dần dần ngấm vào từng thớ đá, khiến mỏm đá trở thành một phần của những điệu hát thiên nhận.
Vào một buổi sáng trong trẻo đầy nắng, khi những cơn gió mới vừa thổi qua, mỏm đá bỗng hồi hộp, cảm nhận sự kỳ diệu đang diễn ra quanh mình. Đột nhiên, từ trong lớp đá lạnh lẽo, một em bé tinh nghịch với đôi mắt to tròn, làn da mịn màng và nụ cười rạng rỡ xuất hiện, như một ngọn nến trong đêm tối. Em bé đứng đó, ngắm nhìn vẻ đẹp của núi xanh, trời xanh, trong lòng trào dâng cảm giác vui sướng, sau đó nhẹ nhàng bước xuống núi.
Ở chân núi, những người dân cần mẫn đang hối hả gặt hái lúa mì, bẻ bắp ngô, hòa cùng tiếng rộn ràng của nông trường. Bỗng nhiên, từ khắp các ngả rừng, những đàn nai, cừu, khỉ, và mọi loài vật dần dần tụ họp về như một bức tranh sống động đầy màu sắc.
“Động rừng tới rồi! Chưa bao giờ thấy náo loạn như năm nay!” một người đàn ông vừa thở hổn hển, vừa cố gắng giữ chặt cái gùi trên vai.
Dân làng hốt hoảng, vứt bỏ công việc, chạy trốn khỏi dòng thú hoang dã bất ngờ. Họ vội vã chạy đông chạy tây, hoảng loạn kêu gọi nhau trong tiếng hét lo lắng, cố gắng đuổi chúng ra xa. Để đảm bảo mùa màng không bị phá hoại, họ cùng nhau vào rừng, mang theo những cây gậy, giăng bẫy. Nhưng mọi sự cố gắng đều không mang lại kết quả. Cuối cùng, họ phải bỏ lại mảnh đất yêu thương, chạy như bay về làng, tìm kiếm những vũ khí để bảo vệ…
Khi không còn bóng dáng của con người, bầu trời tựa hồ được mở rộng hơn, những chú chim lông vàng, lông đỏ bay lượn như những mảnh ngọc trời. Những đàn nai lấp ló, cùng nhau bước tới bởi không còn cảm thấy sợ hãi. Giữa những loài thú ấy, em bé từ trên cao cũng xuất hiện. Với nụ cười tinh nghịch, em vẫy tay chào các bạn động vật, tỏ ra thân thiện như một vị thần nhỏ.
Thấy em, những con chim nhẹ nhàng sà xuống, quan sát. Những chú nai cũng nhích lại gần, với đôi mắt tròn xoe, ngạc nhiên với hình ảnh đáng yêu trước mặt. Bất chợt, em bé không còn cười nữa. Em mở rộng đôi môi, cất lên một bản nhạc ngọt ngào. Tiếng hát của em vang vọng giữa không gian mênh mông, như những cơn gió nhẹ nhàng vờn quanh.
Âm thanh tuyệt vời ấy khiến cho mặt đất như ngừng lại. Các loài động vật quên mất mọi lo âu, theo nhịp điệu của tiếng hát hòa cùng nhau nhảy múa, hươu sao, nai vàng, lợn rừng… tất cả quyện vào điệu nhảy hoang dã, vui tươi. Âm hưởng nhịp nhàng, khiến từng cánh chim cũng phải xao xuyến, đảo mắt theo.
Khi dân làng trở lại nương, thấy cảnh tượng kỳ diệu ấy, lòng họ trào dâng không tả nổi. Thấy những con thú trong cơn say máu lại đắm chìm trong tiếng hát, mọi người đều mủi lòng và tỏ ra ngạc nhiên hết mức. Khi nhận ra có người đang đến gần, mọi thứ bùng lên. Chúng giật mình, hốt hoảng bay vù đi, để lại trong không gian một dấu ấn bất ngờ.
Dân làng xúm lại quanh em bé, như thể họ đã tìm thấy một sinh mệnh thần kỳ. Họ hàng dòng dõi, tất cả đều khao khát hỏi em từ đâu đến, làm thế nào mà lại có giọng hát tuyệt diệu như vậy. Nhưng em chỉ cười với đôi mắt long lanh, khiến mọi người càng muốn biết thêm về em.
“Em từ đâu đến vậy? Tên của em là gì?” một người đàn ông cao lớn trầm trồ hỏi.
Em chỉ mỉm cười, không trả lời. Nụ cười tươi tắn lấp lánh ánh sáng như những ngôi sao trong đêm, mang đến cho mọi người những cảm xúc vui tươi, thuần khiết nhất. Dân làng hết sức thân thiết, mời em về làng. Họ dựng lều, nhóm lửa, tổ chức một buổi tiệc cho em hát. Một cô gái tuyệt đẹp, với mái tóc dài như dòng sông, đã đặt cho em cái tên Nai Ngọc, một cái tên đầy ý nghĩa. Nghe thấy tên gọi ấy, em gật đầu, nụ cười tỏa sáng hơn bao giờ hết. Dân làng cũng hòa theo trong những cảm xúc ấm áp ấy, họ cùng nhau hạnh phúc vì đã chọn một cái tên đẹp đẽ cho một linh hồn kỳ diệu.
Tối hôm ấy, với ánh trăng tròn trải đều ánh sáng, Nai Ngọc ngồi giữa bầu không khí tráng lệ của làng, cất tiếng ca sâu lắng. Câu chuyện của em như một bản anh hùng ca, làm cho mọi người quên đi những mệt nhọc của cuộc sống, và ánh trăng, các vì sao như chứng kiến những khoảnh khắc thanh bình ấy. Chẳng ai đành lòng rời khỏi những âm thanh kỳ diệu, họ ở lại lắng nghe cho đến khi ánh dương ánh lên những khung cảnh mới.
Nai Ngọc sống cùng với dân làng, mỗi ngày đều hát vang những lời ca, truyền năng lượng cho mọi người, thúc đẩy họ làm việc không ngừng nghỉ, từ mùa màng trở nên màu mỡ, rừng núi nở hoa bình yên. Nhưng rồi một ngày, khi em cùng với dân làng vất vả trên nương, ánh lửa từ xa bùng lên, và tiếng chiêng, tiếng trống vọng lại rầm rập, chấn động lòng người. Những kỵ sĩ đội khăn đỏ từ phương xa đang di chuyển như cơn gió mang theo một sứ mệnh khẩn cấp.
“Bọn giặc từ biển sắp xâm lược! Ai thương quê hương, hãy mau lên đường chiến đấu!” tiếng gọi mạnh mẽ được vang lên rền rã.
Bất chấp mọi công việc trước mắt, dân làng vội vàng quay về, nam nữ già trẻ, tay cầm giáo, tay nắm nỏ, sẵn sàng cùng nhau đánh đuổi kẻ thù. Nai Ngọc cũng không kém cạnh, em cầm đao, khiên bên mình, hòa cùng với họ dũng cảm tiến vào trận mạc.
Khi quân địch ào ạt tấn công, Nai Ngọc tìm một vị trí cao hơn, đứng trên mỏm đồi, khẽ thở gấp, rồi bỗng nhiên tiếng hát trong trẻo lại vang lên. Tiếng hát của em bay bổng như gió, khiến quân địch phải ngừng lại, họ choáng váng như những bức tượng sống. Những nhịp điệu nhẹ nhàng ấy vô hình như quét sạch những dục vọng chiến tranh, khiến các tay lính bỏ súng, đầu hàng ngay dưới chân của ngựa, voi.
Mơ-tao, vị chỉ huy, không thể không công nhận tài năng của Nai Ngọc. Ông ấy đã thưởng cho em những món quà quý báu như trăm con voi ngà vàng, và hàng trăm hiện vật quý giá. Thế nhưng, Nai Ngọc chỉ mỉm cười với cái lắc đầu dịu dàng, em trở về nương rẫy, nơi em thực sự thuộc về, hòa cùng bầu không khí thanh bình, ca hát cho dân làng.
Vài hôm sau, khi dân làng loay hoay tìm Nai Ngọc, họ chợt nhận ra em đã biến mất. Em bé đáng yêu ấy đã lặng lẽ trở về ngọn núi, hòa mình vào mỏm đá như xưa. Dân làng cuống cuồng tìm kiếm, nhưng em đã không quay về nữa. Họ đứng chờ từ hồi sáng cho đến khi ánh hoàng hôn ảm đạm phủ xuống, liệu có phải em đã trở lại thành khối đá từng yêu thương?
Thời gian trôi qua, dân làng kể lại rằng từ lúc Nai Ngọc cứu dân, em mãi mãi đi vào lòng lịch sử, như một huyền thoại không bao giờ phai nhòa. Từ đó, vào mỗi mùa hoa nở – từ những bông hoa tam-bi rực rỡ vàng rực cho đến những cánh hoa tím, trắng, hồng nở bên bờ suối, các cô gái làng lại cùng nhau hát lên những giai điệu ca ngợi :
“Hoa rừng nở bên suối,
Cánh hoa hình trái tim đỏ,
Như đang ca ngợi tiếng hát của Nai Ngọc thân yêu…”
Và tất cả mọi người tin chắc rằng, một ngày nào đó, Nai Ngọc sẽ trở lại, sống cùng dân làng và cất tiếng hát kỳ diệu giữa miền quê yên bình và tươi đẹp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.