Ngày xửa ngày xưa, có một người thợ săn khéo léo và tài ba tên là Thomas, sống cùng đứa con trai độc nhất là Alex trong một ngôi làng nhỏ bên bìa rừng thẳm. Khu rừng này đẹp đẽ và nên thơ với cây cối xanh tươi, tiếng chim hót líu lo và những bông hoa dại nở rực rỡ, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm từ các loài thú hoang. Thomas vô cùng yêu thương và lo lắng cho Alex, với mong muốn con trai được an toàn, ông thường dặn dò:
“Con hãy cẩn thận, rừng này có thể rất hung dữ.”
Một đêm tĩnh lặng, khi ánh trăng sáng rực chiếu xuống những tán cây, Thomas đã có một giấc mơ ác mộng ghê rợn. Trong giấc mơ, ông thấy một con sư tử to lớn, với bộ lông vàng óng ánh như ánh mặt trời, đã bắt cóc Alex, đưa cậu bé vào lòng rừng và đưa đến cái chết thảm khốc dưới những móng vuốt sắc bén của nó. Khi tỉnh giấc, tim Thomas như thắt lại vì sợ hãi. Ông không thể để giấc mơ này trở thành sự thật, và vì vậy, một ý tưởng táo bạo loé lên trong đầu ông: làm cho Alex một căn phòng an toàn trên cao, nơi mà bất kỳ thú dữ nào cũng không thể chạm tới.
Không một phút chần chừ, Thomas đã lên đường vào rừng, chặt hạ những cây gỗ to lớn, kết hợp với tài năng khéo léo của mình, ông đã dựng lên một căn phòng xinh xắn nằm lơ lửng giữa những cành cây. Căn phòng được trang trí bằng những bức tranh đầy màu sắc, mô tả các con vật xung quanh như gà, thỏ, và cả sư tử, nhưng tất cả chỉ là những hình ảnh tĩnh lặng, không có sức sống. Khi Alex lên căn phòng mới, cậu bé vô cùng thích thú với những bức tranh sinh động.
“Cha ơi, đẹp quá! Con giống như một hoàng tử trong lâu đài!” – Alex reo lên, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Nhưng dần dần, niềm vui ấy lụi tàn, và không gian tĩnh mịch không còn khả năng thu hút cậu. Một ngày nọ, khi đứng trước bức tranh vẽ sư tử, cậu cảm thấy nỗi chán chường và giận dữ bùng nổ trong lòng.
“Con thú khốn kiếp này! Chính mày là lý do cha tao nhốt tao ở đây! Mày đã cướp đi tự do của tao!” – Cậu bé gào lên, tay nắm chặt, rồi không kìm nén được đã đấm vào bức tường có hình con sư tử hung ác.
Ngón tay cậu chạm phải một cái dằm sắc nhọn, cắm sâu vào da thịt, và những giọt máu tươm ra. Dù Thomas lập tức phát hiện và chăm sóc cho vết thương, nhưng vi khuẩn đã xâm nhập và nhanh chóng làm cho cậu lên cơn sốt. Cậu bé đã không qua khỏi, để lại một nỗi đau không gì có thể xoa dịu cho người thợ săn.
Thomas ngồi bên giường con mình, nước mắt rơi lã chã. Ông nhận ra rằng tình yêu thương cực đoan của mình đã trở thành gánh nặng cho Alex, và cái căn phòng kia, mà ông nghĩ là an toàn, lại trở thành ngục tù.
Bài học mà câu chuyện mang lại thật đắt giá: sự yêu thương cần phải có sự tự do, không nên trở thành sự kiểm soát. Chúng ta hãy để những người mình yêu thương được sống với những mong mỏi và ước mơ của chính họ, dù đôi khi rủi ro có thể xuất hiện trên con đường họ đi. Cuộc sống là một hành trình mà mỗi người đều cần tự bước tiếp, tìm kiếm ánh sáng cho riêng mình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.