Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ yên bình, có một cô gái tên là Linh. Linh là một cô gái xinh đẹp, nhưng lại rất lười biếng. Cô luôn từ chối việc kéo sợi, mặc cho mẹ cô khuyên bảo hết lời về tầm quan trọng của công việc này. Mỗi khi mẹ gọi cô lại gần, Linh chỉ thở dài và nói:
– Mẹ ơi, kéo sợi thật là nhàm chán, con không muốn làm đâu!
Một ngày nọ, mẹ cô không thể chịu đựng thêm nữa. Bà chán nản khi thấy cô con gái yêu quý của mình không chịu chăm chỉ. Bà đã mất bình tĩnh và nổi giận, đẩy Linh vào sự sợ hãi. Linh khóc như mưa, tiếng khóc vang vọng trong ngôi nhà nhỏ bé, thu hút sự chú ý của một vị hoàng hậu đi ngang qua. Với tấm lòng từ bi, hoàng hậu dừng xe và bước vào căn nhà, ánh mắt bà chăm chú nhìn Linh và mẹ cô.
– Tại sao con gái lại khóc lóc như vậy? – Hoàng hậu hỏi mẹ Linh với giọng ân cần.
Bà mẹ xấu hổ không dám nói về tính lười biếng của con h, bà chỉ nói:
– Thưa bà, tôi chỉ khuyên con gái thôi, nhưng nó lại cứ đòi kéo sợi mà chẳng làm được gì.
Hoàng hậu nghe vậy thì mỉm cười, ánh mắt của bà trở nên sáng rực:
– Ta rất thích nghe tiếng guồng sợi vù vù, ngươi hãy cho con gái ngươi đến cung, ta có nhiều cúi để nó kéo.
Bà mẹ vui mừng khôn xiết, không ngần ngại để hoàng hậu đem Linh về cung. Khi đến nơi, hoàng hậu dẫn Linh đến ba buồng lớn, đầy ắp những bó cúi trắng tinh, chờ được kéo thành chỉ. Hoàng hậu khuyến khích Linh:
– Con hãy bắt tay vào công việc này đi, nếu con làm xong, ta sẽ gả cho con trai cả của ta. Chăm chỉ là điều quý giá không thể mua bằng tiền bạc đâu!
Linh hoảng hốt khi nhìn thấy công việc nặng nhọc, nghĩ đến việc phải kéo hết chỗ cúi này thì e rằng cô sống đến ba trăm năm cũng không thể làm nổi. Cô bắt đầu khóc một mình, nước mắt rơi lã chã xuống sàn gỗ. Ngày thứ ba, khi hoàng hậu đến kiểm tra, thấy Linh vẫn ngồi khóc, bà cảm thông cho nỗi buồn của cô và nói:
– Con phải cố gắng, ngày mai hãy bắt đầu nhé!
Một mình trong buồng rộng lớn, Linh không biết phải làm thế nào. Trong cơn bối rối, cô đứng cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài nơi ánh nắng le lói. Bỗng cô thấy ba bà lão xuất hiện, mỗi người đều có dáng vẻ kỳ lạ. Bà thứ nhất với đôi chân to bèn bẹt như không bao giờ được chăm sóc cẩn thận. Bà thứ hai có đôi môi trễ xuống như sắp sửa rơi ra. Còn bà thứ ba, một ngón tay cái bèn bẹt đến kỳ lạ.
Ba bà dừng lại trước cửa sổ, ánh mắt họ chứa đựng sự yêu thương và lòng tốt. Họ hỏi Linh:
– Tại sao cô lại buồn bã như vậy?
Linh nhìn họ với vẻ mặt cam chịu, rồi kể lể về tình cảnh khốn khổ của mình:
– Tôi không biết kéo sợi, mà hoàng hậu đã hứa sẽ gả tôi cho hoàng tử nếu tôi hoàn thành công việc này!
Ba bà nghe xong, đồng lòng hứa hẹn:
– Nếu em chịu lấy chúng tôi làm chị, nếu em không ngại để chúng tôi ngồi cùng tiệc cưới, chúng tôi sẽ giúp em kéo sợi, nhanh chóng thôi mọi chuyện sẽ xong.
Linh mừng rỡ thốt lên:
– Được, tôi sẽ làm như lời các chị!
Ba bà thợ dệt lạ lùng chui vào buồng, sắp xếp lại khu vực làm việc và lập tức bắt đầu công việc. Bà thứ nhất hối hả đạp guồng, bà thứ hai khéo léo rấp nước vào từng sợi, còn bà thứ ba nhanh chóng xe chỉ, tạo ra những mẻ chỉ tinh xảo. Mỗi khi bà hất ngón tay cái, hàng trăm sợi mịn màng rơi xuống đất. Linh giấu kín việc này, không để hoàng hậu biết, cô cứ mỗi khi hoàng hậu đến, lại phô bày thành quả cùng sự hăng hái của mình. Hoàng hậu khen ngợi Linh hết lời.
Cứ như vậy, ba buồng cúi nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại những đống chỉ lung linh. Hoàng hậu vui mừng quyết định tổ chức đám cưới, chú rể cũng hân hoan vì lấy được một nàng dâu đảm đang khéo léo. Linh, trong giây phút hạnh phúc, không thể quên ơn ba bà đã giúp đỡ mình:
– Chàng ơi, em xin mời ba chị giúp đỡ em đến dự hôn lễ!
Chú rể và hoàng hậu gật đầu, cảm thấy điều này thật hợp lý.
Khi nghi lễ vừa bắt đầu thì ba bà lão xuất hiện, ăn mặc kỳ quặc, làm ai cũng phải chú ý. Linh vui vẻ chào đón họ:
– Em rất vui vì ba chị đã đến!
Chú rể thầm thì hỏi Linh:
– Sao em lại có những người chị xấu xí đến vậy?
Sau đó, chàng hỏi bà thứ nhất với đôi chân bẹt:
– Sao chân bà lại to như vậy?
– Vì tôi phải đạp guồng nhiều, – bà đáp.
Tiếp đó, chàng hỏi bà thứ hai:
– Vậy còn vì sao bà lại có môi trễ như thế?
– Tôi rấp nước vào từng sợi, – bà chua chát trả lời.
Cuối cùng, chú rể quay sang bà thứ ba:
– Ngón tay cái của bà sao lại bèn bẹt?
– Tôi xe chỉ, – bà cho biết.
Chú rể khiếp sợ thốt lên:
– Từ nay vợ đẹp của ta không được động đến guồng sợi nữa!
Thế là Linh, với tương lai tươi sáng và hạnh phúc bên chồng, đã thoát khỏi thứ công việc mà cô không bao giờ muốn làm. Câu chuyện của Linh đã để lại một bài học quý giá về sự nỗ lực, đồng thời nhắc nhở rằng không phải lúc nào, sự giúp sức cũng xuất phát từ vẻ bề ngoài, mà chính tâm hồn và lòng tốt của con người mới là điều đáng trân quý nhất.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.