Ngày xưa, tại một làng chài nhỏ xinh đẹp bên bờ biển xanh thẳm, có một nàng công chúa mang tên Cá. Cô sinh ra trong một gia đình nghèo khó, nhưng trái tim lại to lớn như đại dương. Với làn da óng ánh như ánh sáng mặt trời chiếu xuống mặt nước, nàng có đôi mắt trong veo như biển cả bao la, cùng với mái tóc dài, mềm mại như tơ mịn.
Bên kia bờ biển, có một chàng hoàng tử trẻ trung, tuấn tú, sống trong một lâu đài lộng lẫy. Vẻ đẹp của thiên nhiên không bằng nổi vẻ đẹp của chàng. Một hôm, trong chuyến đi dạo trên bãi biển, chàng vô tình nghe được tiếng hát du dương, ngọt ngào vọng lại từ xa. Tiếng hát ấy như lời ru của biển cả, làm lay động trái tim chàng.
“Oh, tiếng hát này như làn gió mùa hè!” chàng thốt lên, đôi mắt long lanh tìm kiếm. Và rồi, khi bước tới gần những làn sóng, chàng nhìn thấy nàng Cá đang ngồi trên một viên đá lớn, hát dưới ánh nắng.
“Xin chào, cô gái xinh đẹp!” chàng lên tiếng, lòng đầy khát khao muốn làm quen.
Nàng Cá khẽ ngước lên, ánh mắt họ chạm nhau. Đột nhiên, hai tâm hồn như hòa vào một, và từ đó, tình yêu bắt đầu nảy nở giữa hai người, vượt qua mọi rào cản của thế giới thuộc về họ.
Nhưng với nàng, một cuộc sống bên bờ biển không thể kéo dài. Nàng là một nàng tiên cá, số phận đã gắn liền với lòng đại dương. Những ngày tháng bên chàng, hai người cùng nắm tay dạo bước, cùng ngắm hoàng hôn nhuộm màu đỏ rực trên mặt biển. Những khoảnh khắc ấy quý giá hơn bất kỳ thứ gì khác trong cuộc đời.
“Em ơi, chúng ta sẽ không bao giờ phải rời xa nhau, phải không?” chàng hoàng tử từng nói, ánh mắt hứa hẹn. Nhưng nàng Cá chỉ biết im lặng, lòng đầy dằn vặt. Nàng không thể cho chàng biết về số phận của mình, rằng nàng thuộc về đại dương, và nếu ở lại, nàng sẽ mất đi chính bản thân.
Ngày nọ, khi mặt trời đã lặn, trái tim nàng nặng trĩu. Nàng quyết định, để chứng minh tình yêu của mình, phải hiến dâng tất cả. Đến gặp một mụ phù thủy biển, nàng năn nỉ xin được trở thành người, để được sống bên chàng mãi mãi.
Mụ phù thủy cười nham hiểm, đáp: “Chỉ cần một giọt máu của trái tim, và ngươi sẽ trở thành người. Nhưng hãy nhớ, nếu hoàng tử yêu người khác, ngươi sẽ hóa thành bọt sóng.”
Nàng Cá nghe mà giật mình nhưng không còn lựa chọn. Nàng đồng ý ngay lập tức, đau đớn cắt lấy một giọt máu và nhấn chìm nó trong nước. Ngày hôm sau, nàng biến thành một cô gái xinh đẹp với đôi chân đứng vững trên mặt đất.
Khi chàng hoàng tử vừa nhìn thấy nàng, tình yêu bùng cháy trong lòng chàng. Họ cùng nhau trải qua những ngày tuyệt đẹp xung quanh lâu đài. Nhưng thời gian trôi qua, vô tình chàng lại gặp một công chúa thứ hai, xinh đẹp và cao quý, ngay giữa các buổi tiệc lớn.
“Nàng thật tuyệt, nhưng trái tim ta thuộc về một cô gái khác,” chàng hoàng tử thầm thì trong lòng, nhưng hình bóng của công chúa kia như những cơn sóng vỗ về, làm cho lòng chàng xao xuyến. Hơn bao giờ hết, nàng Cá cảm nhận được những điều bất an trỗi dậy.
Trái tim nàng run lên lo sợ, rằng có thể mình sẽ vĩnh viễn tan biến. Nàng đã từng tự nhủ rằng sẽ không hối tiếc cho sự hy sinh của mình, nhưng tình yêu chân thành rất khó để giữ vững trước sóng gió.
Cuối cùng, vào một đêm trăng rằm, nước mắt lăn dài trên má nàng. Khi bao kỷ niệm ùa về, nàng quyết định trở về nơi nàng thuộc về, nơi mà nàng đã từng ước nguyện. Nàng nhắm mắt, thầm nói lời tạm biệt với chàng hoàng tử đáng yêu.
“Xin lỗi anh, nhưng em cần phải quay về. Tình yêu này đã mang lại cho em tất cả, và giờ em sẽ theo đuổi số phận của chính mình.”
Từ đó, nàng hòa cùng dòng nước, hóa thành bọt sóng, nhưng trong trái tim chàng hoàng tử, tình yêu dành cho nàng Cá vẫn mãi mãi lưu dấu. Bài học của câu chuyện là tình yêu không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là sự tự do và hy sinh vì hạnh phúc của người mình yêu.
Và từ đó, hai thế giới giang rộng ra, như làn sóng vỗ về bờ cát, dành cho những câu chuyện tình yêu mãi trường tồn trong lòng người.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com