Ngày xưa, có một vị vua vĩ đại cùng với một bà hoàng hậu xinh đẹp, cả hai đều khao khát có một đứa con. Họ thường ngồi bên nhau vào buổi tối, lắng nghe tiếng gió rì rào ngoài cửa sổ và thì thầm:
“Ước gì chúng ta có một đứa con để trò chuyện cùng.”
Thời gian trôi qua và ước mơ ấy dường như mãi mãi là một điều xa vời, cho đến một ngày kỳ diệu. Khi hoàng hậu đang thư giãn trong làn nước mát lạnh, một con ếch xanh biếc từ trong nước nhảy lên bờ, ngẩng cao đầu nhìn bà với đôi mắt sáng lấp lánh. Nó lên tiếng với vẻ trịnh trọng:
“Bà sẽ nhận được món quà quý giá mà bà ao ước. Đến cuối năm nay, bà sẽ sinh một công chúa xinh đẹp.”
Lời tiên tri của con ếch trở thành hiện thực, khi hoàng hậu sinh hạ được một cô con gái với vẻ đẹp khiến hoa hồng cũng phải ghen tị. Vị vua vui mừng khôn xiết, quyết định mở một buổi lễ tuyệt vời để mừng đón thiên thần nhỏ. Ông đã gửi thiệp mời đến tất cả, từ họ hàng, bạn bè cho đến những người quen. Đặc biệt, ông còn mời mười hai bà mụ trong vương quốc để họ tới ban phước cho công chúa.
Duy chỉ có một điều đáng tiếc là vị vua chỉ có mười hai chiếc đĩa vàng, do đó có một bà mụ không được mời tham dự. Dù vậy, không khí buổi tiệc vẫn rộn ràng và hạnh phúc. Các bà mụ lần lượt tới ban cho công chúa những lời chúc tốt đẹp nhất: đức hạnh, sắc đẹp, sự thông minh… Trong khi những lời chúc tụng vẫn đang tiếp diễn, bất ngờ một bà mụ thứ mười ba bước vào, tay bà rung rung vì cơn giận. Bà đã không được mời, và lòng thù hận khiến bà không thể giữ im lặng. Bà tiến thẳng về phía công chúa, không thèm chú ý đến ai và gào lên:
“Đến năm mười lăm tuổi, công chúa sẽ bị mũi quay sợi đâm phải rồi lăn ra chết!”
Những lời ác độc như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào lòng mọi người. Nhưng may mắn thay, bà mụ thứ mười hai nhanh chóng xuất hiện và cố gắng giảm nhẹ lời chúc ấy:
“Cháu sẽ không chết, mà chỉ ngủ một giấc dài trăm năm.”
Để bảo vệ con gái yêu quý, vua ra lệnh cấm mọi hoạt động kéo sợi trong toàn vương quốc. Thời gian trôi qua, công chúa lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp, ngọt ngào, thông minh và sáng dạ, làm say lòng mọi người. Mọi thứ đều tuyệt vời cho đến ngày nàng tròn mười lăm tuổi.
Hôm ấy, vua và hoàng hậu đi xa, để công chúa ở lại một mình trong cung điện bề thế. Khi ánh mặt trời chiếu qua các bục cửa sổ và những bông hoa nở rộ trong vườn, nàng đã đi lang thang khắp các cung điện. Cuối cùng, nàng phát hiện ra một cầu thang xoáy trôn ốc dẫn lên tận trên cao. Nàng nhanh chóng trèo lên từng bậc thang hẹp, cho đến khi dừng lại trước một cánh cửa nhỏ. Khi nàng cắm chìa khóa vào ổ khóa đã rỉ sét và nhẹ nhàng xoay, cửa mở ra.
Bên trong, một bà lão ngồi làm việc với một cái quay sợi. Nàng tiến lại gần, ánh mắt tỏ ra ấn tượng:
“Thưa bà, xin chào! Bà đang làm gì vậy?”
Bà lão ngẩng đầu, nhìn công chúa và đáp:
“Bà đang kéo sợi, con ơi.”
Nhìn thấy cái quay sợi đang quay tròn nhanh như chớp, thiếu nữ nổi lòng hiếu kỳ:
“Nhưng tại sao lại phải làm như vậy, thưa bà?”
Chưa kịp hỏi thêm, nàng đã vô tình chạm vào mũi quay, và ngay lập tức, lời chúc của bà mụ thứ mười ba bắt đầu có hiệu lực. Nàng bị mũi quay đâm vào tay và ngã xuống chiếc giường gần đó. Ngay lập tức, cả cung điện chìm vào giấc ngủ triền miên.
Khi vua và hoàng hậu trở về. Họ vừa bước chân vào cung điện đã ngả mình trong giấc ngủ sâu. Không chỉ họ, mà toàn bộ triều đình, ngựa trong chuồng, chó ngoài sân, và thậm chí cả những con chim nhỏ nhoi, tất cả đều bị cuốn vào giấc ngủ dài.
Thời gian như ngừng trôi, xung quanh lâu đài, bụi hồng gai dần dần mọc lên dày đặc, phủ kín mọi ngóc ngách. Chẳng còn ai nhìn thấy tòa lâu đài hoành tráng và lá cờ bay phấp phới. Sau nhiều năm, người ta vẫn kể về hình ảnh một cô công chúa xinh đẹp đang ngủ say như bông hồng sống giữa tường gai, mọi người gọi nàng là công chúa Hồng Hoa.
Thỉnh thoảng, những người hoàng tử từ khắp nơi nghe được truyền thuyết về nàng và tìm cách len lỏi qua bụi hồng gai để vào lâu đài cứu nàng, nhưng mỗi lần đều bị mắc kẹt vì bụi gai như hình như có linh tính ngăn cản họ.
Cứ như thế, nhiều năm tháng trôi qua cho đến một ngày, một chàng hoàng tử dũng cảm xuất hiện. Nghe được câu chuyện từ một cụ già, chàng quyết tâm vượt qua thử thách để tìm gặp nàng công chúa Hồng Hoa xinh đẹp.
“Cháu không sợ!” chàng khẳng định. “Cháu muốn đến đó để gặp nàng ấy!”
Dù ông lão hết sức can ngăn, lòng kiên định của hoàng tử vẫn không thay đổi. Khi chàng tiếp cận bụi hồng gai, một điều kỳ diệu xảy ra. Những bông hồng bắt đầu hé mở, tạo ra một lối đi rộng rãi để chàng có thể đi qua mà không bị thương.
Khi chàng đặt chân vào sân lâu đài, cảnh tượng tĩnh lặng bỗng làm chàng choáng ngợp. Ngựa nằm ngủ say sưa, lũ chó tam thể không nhúc nhích, còn những con chim bồ câu thì rúc đầu vào cánh. Thật kỳ diệu, không khí yên tĩnh và thanh bình như chưa từng có biến động.
Tiếp tục bước vào bên trong cung điện, chàng phát hiện tất cả mọi người đều đang ngủ. Mùi thức ăn vẫn còn thơm ngát trong không khí. Qua từng hành lang, chàng thấy cả triều đình đều đang say ngủ, và rồi chàng đến một căn phòng, nơi công chúa Hồng Hoa nằm đó trong giấc ngủ sâu.
Vẻ đẹp của nàng khiến chàng không thể rời mắt. Chàng cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ như hoa mai nở vào ban sớm. Ngay tức thì, công chúa bừng tỉnh, đôi mắt nàng mở ra, ánh nhìn trìu mến tràn đầy sự biết ơn.
“Hoa của tôi, cuối cùng cũng đã gặp được chàng,” công chúa thì thầm.
Hai người nắm tay nhau, cùng đi xuống bậc thang, và khi họ ra khỏi phòng, vua và hoàng hậu cùng toàn thể triều đình tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu. Mọi thứ đều trở lại như xưa: những chú ngựa ngủ dậy quẫy đuôi, những chú chó nhảy lên vui vẻ, bồ câu lùi lại, bay ra cánh đồng.
Buổi lễ cưới cho hoàng tử và công chúa Hồng Hoa được tổ chức long trọng, từ nhạc sĩ đến vũ công, từ đầu bếp đến những người dân trong vương quốc, tất cả đều hòa mình vào bầu không khí đầy tiếng cười và niềm hạnh phúc.
Hai người sống hạnh phúc bên nhau, viết nên câu chuyện tình yêu không chỉ đẹp đẽ mà còn mang ý nghĩa sâu sắc về sự kiên nhẫn và lòng tin vào điều tốt đẹp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com