
Mikhankôp Mơ Màng
Một buổi sáng trong lành, ánh mặt trời chiếu rọi qua những tán lá xanh mướt, Gà Trống bay lên, đậu trên hàng rào gỗ xỉn màu, tựa như một vị vua đang ngắm vương quốc của mình.
– Anh đang ngắm nhìn bầu trời bao la đó ư? – Chị Vịt, với bộ lông vàng rực rỡ, hơi nghiêng đầu hỏi, ánh mắt ngạc nhiên.
– Bầu trời? Đó chỉ là một khoảng trống vô hồn, không có gì thú vị cả! – Gà Trống bực dọc trả lời, đầu cúi cao hơn, như thể muốn chọc thủng nó. – Một không gian đầy những hành tinh mà chẳng ai để ý đến. Ngày nối đêm, đêm tiếp ngày, sự luân phiên đó thật tẻ nhạt.
– Ồ, thật bất ngờ khi em chưa từng biết anh có tư duy phong phú như vậy! – Chị Vịt trố mắt thán phục. – Anh thật đặc biệt với những ý tưởng kì diệu này!
– Tôi đang vươn đôi cánh của mình! – Gà Trống hùng hồn tiếp tục, tâm hồn bay bổng với những giấc mơ. – Tôi sẽ cất cánh và bay thật cao, vươn tới tất cả các vì sao, sẽ thách thức sự vô tận của bầu trời và rồi, trong cái khoảnh khắc huyền bí, tôi sẽ trở về với đại dương mênh mông và…
Chưa kịp nói hết câu, Gà Trống bất chợt chóng mặt và mất thăng bằng, ngã xuống, rơi vào một vũng nước đục ngầu.
– Ôi không! – Chị Vịt hoảng hốt kêu lên. – Anh đang chìm đấy sao?
– Ừ, đúng vậy! Đang chìm! – Gà Trống gắt gỏng trả lời, nhưng rồi ánh mắt anh sáng lên khi thấy một chú giun nhỏ xíu bò ngang qua. Với một cú mổ nhanh nhẹn, anh ta nuốt chửng con giun, đáng buồn thay, như bao chú gà khác.
Khi Gà Trống trở về từ cuộc phiêu lưu kỳ diệu, anh nhận ra rằng đôi khi những giấc mơ cao đẹp cũng có thể đưa ta rơi vào những tình huống không mong muốn. Sự kiêu hãnh không nên vượt quá giới hạn, bởi lẽ những điều bình dị xung quanh cũng ẩn chứa những bài học quý giá.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.