Ngày xưa, trong một vườn đẹp đầy hoa trái và ánh nắng mặt trời, Thượng đế đã tạo ra một thế giới muôn hình vạn trạng cho tất cả các sinh vật. Đó là nơi mà mỗi loại đều có cuộc sống riêng, và ngài quyết định ban cho chúng những quãng thời gian tồn tại của riêng mình.
Con lừa, với thân hình to lớn và đôi chân vững chãi, đã gắng gượng bước tới Thượng đế với ánh mắt cầu khẩn:
– Kính lạy Thượng đế, con sống bao nhiêu năm?
Thượng đế, với nụ cười hòa ái, đáp:
– Ta cho ngươi ba chục năm cuộc đời, thế đã đủ cho ngươi chưa?
Con lừa, với những vết sẹo trên mình cùng những gánh nặng đè lên lưng, thở dài nói:
– Xin Ngài hãy nghĩ đến hoàn cảnh của con! Ba mươi năm đối với con là cả một kiếp người đầy mệt nhọc. Con phải làm việc từ sáng sớm bất tận cho đến đêm khuya, chở đống lương thực nặng nề cho những người khác, mà chỉ nhận lại sự đối xử thô bạo và roi vọt. Xin Ngài hãy giảm thiểu thời gian cho con.
Thượng đế, cảm động trước nỗi khổ của lừa, đồng ý giảm tuổi thọ của nó xuống còn 18 năm.
Sau khi lừa ra về, một chú chó đen bóng, đôi mắt sáng và bộ lông ướt át từ mưa, bước tới với giọng chân thành:
– Thưa Thượng đế, xin Ngài hãy cho con biết con sẽ sống bao lâu?
Thượng đế quan sát vẻ mặt khổ sở của chó và nói:
– Ngươi có thể sống trọn vẹn 30 năm như lừa, nhưng có vẻ như điều đó không hợp với ngươi.
Chó khẽ lắc đầu:
– Xin Ngài thương sót, cuộc sống của con thật vất vả. Con chỉ là một chú chó giữ nhà, mỗi ngày đều phải chạy nhảy và cắn xé mà không biết sức lực mình có đủ để sống qua ba thập kỷ không. Khi răng của con đã rụng đi và tiếng sủa trở nên yếu ớt, chỉ còn lại nỗi khắc khoải đau buồn.
Thượng đế gật đầu đồng tình và quyết định giảm thời gian sống của chó xuống còn 12 năm.
Tiếp tới là một chú khỉ nghịch ngợm, với những cử chỉ nhảy múa và nụ cười tươi sáng. Thượng đế hỏi:
– Ngươi có muốn sống ba mươi năm như con lừa không? Ngươi sống trong vui vẻ với thức ăn và sự thoải mái.
Khỉ đáp lại với ánh mắt buồn bã:
– Kính thưa Ngài, nhìn bên ngoài thì đúng như vậy, nhưng thực sự con không hề yên lòng. Con luôn phải mang bộ mặt vui vẻ, nhưng trong lòng lại chất chứa biết bao lo âu. Cứ mỗi lần được xem những quả táo ngọt ngào, thì cũng là những lần phải đối diện với sự chua chát. Nỗi đau và tủi hổ luôn ám ảnh con, khiến con không thể sống lâu.
Thượng đế, hiểu được nỗ niệm của khỉ, đã giảm tuổi thọ của nó xuống chỉ còn 10 năm.
Cuối cùng, một con người với ánh mắt sáng rạng và dáng dấp khỏe khoắn đã tiến lại gần. Con người, gương mặt tươi tắn, đã khẩn khoản cầu xin:
– Muôn tâu Thượng đế, ban cho con khoảng thời gian sống của con.
Thượng đế mỉm cười:
– Ngươi sẽ sống 30 năm. Thế có đủ cho ngươi không?
Người đàn ông thở dài:
– Thiên đàng ơi, đó là thời gian quá ngắn! Khi con mới xây được ngôi nhà mơ ước, khi cây trái mới trổ bông, khi con chỉ vừa có thể tận hưởng vẻ đẹp của cuộc đời, thì con lại phải rời xa tất cả. Xin Ngài hãy gia tăng cho con.
Thượng đế đáp:
– 16 năm của lừa, thêm 12 năm của chó và 10 năm của khỉ, tổng cộng là 70 năm. Như vậy đã hợp lý chưa?
Con người ra về trong lòng còn nhiều ngổn ngang suy nghĩ. Cuộc đời của họ kéo dài 70 năm: 30 năm đầu đời với sức trẻ tràn trề, tràn đầy những đam mê và hoài bão; sau đó là 18 năm của sự gánh nặng như lừa, qua ngày bằng những lo toan cuộc sống. Tiếp theo là 12 năm của mùa hè, khi sức khỏe đã phai nhạt, chỉ còn lại những hoài niệm và than thở. Cuối cùng, 10 năm cuối cùng, chuyến đi của đời người thường chìm vào sự lẩm cẩm và chậm rãi.
Mỗi sinh vật đều đã nhận được số phận riêng, mỗi số phận ấy mang đến những bài học quý giá về giá trị của cuộc sống, về cách mà mỗi chúng ta đối diện với thời gian hạn hẹp của đời sống này. Cuộc sống, dù ngắn hay dài, đều quý giá và đáng để trân trọng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.