Ngày xưa, trong một buổi sáng rạng rỡ ánh nắng như ngọc trên cánh đồng xanh tươi, Thượng đế đã ngồi trên ngai vàng của Người, thưởng thức vẻ đẹp của tạo hóa. Xung quanh Ngài là những đám mây trắng như bông, bay lượn nhẹ nhàng tựa như những chiếc thuyền trên đại dương không gian.
Một vị thiên thần nhỏ, với đôi cánh lung linh như những ngôi sao xa xôi, đứng bên ngài và lắng nghe. Thượng đế cất lời, giọng nói ấm áp tràn đầy yêu thương:
“Con yêu, hãy cầm chiếc trống xinh xắn của con và hạ xuống mặt đất. Đánh một tiếng trống thật vang để triệu tập tất cả những sinh vật: những con chim trên bầu trời, những chú cá dưới lòng đại dương và cả những loài thú trên mặt đất. Ta có một món quà đặc biệt cho từng sinh linh. Hãy nhanh lên, không một ai được bỏ lỡ!”
Vị thiên thần vui vẻ làm theo, tay cầm trống, dạo lên những âm thanh réo rắt, vang vọng khắp nơi. Tiếng gọi ấy truyền đến những cánh rừng sâu, những dòng suối và cả những ngọn đồi cao.
“Các sinh linh ơi! Hãy đến nhanh! Thượng đế sẽ ban phước lành cho tất cả chúng ta!”
Từ mọi nẻo đường, triệu triệu sinh vật đã kéo đến, trên cánh đồng cỏ xanh, những chú đom đóm lấp lánh, chim chóc ríu rít, và những chú cá lấp ló dưới lớp nước. Mỗi con vật, từ lớn đến nhỏ, đều hào hứng trèo lên chiếc thang kỳ diệu dẫn lên cõi trời cao. Chiếc thang uốn cong vì sức nặng của hàng trăm sinh linh, nhưng tất cả đều vui vẻ hôn tay Thượng đế và nhận món quà từ Người.
Khi trở về, đom đóm mang theo một ngôi sao lấp lánh xanh biếc, trong khi chẫu chàng chẳng thiếu thứ gì với chiếc đàn mandolin tuyệt đẹp. Tôm thì phấn khởi nhận chiếc kéo, được Thượng đế khuyên nhủ:
“Khi trở thành thợ may, con hãy nhớ phải cắt ba lần mẫu thử trước khi cắt vào vải nhé!”
Nhện không kém phấn khởi khi nhận được từng sợi chỉ, để có thể dệt nên những chiếc mạng tuyệt đẹp suốt đời. Kiến tải về một túi đầy, tràn ngập niềm hăng say làm việc.
Gà trống vui mừng nhận chiếc đồng hồ báo thức, nhưng thật tội nghiệp, khi nó bay xuống thang, đã đánh rơi món quà bên dòng sông, từ đó về sau, mỗi lần gọi sáng sớm, chú gà chẳng hề biết mình đang thông báo điều gì.
Thỏ được nhận đôi chân nhanh nhẹn mà Thượng đế dành cho cơn gió, trong khi vẹt nhận tiếng kêu có thể vang vọng mọi âm thanh, truyền tải điều mà nó lắng nghe từ thế giới quanh.
Khi mọi sinh vật đã nhận quà và trở về hết, chỉ còn lại con ngựa mù, với gương mặt buồn bã lầm lũi bên chiếc thang. Con ngựa ấy, từng dũng cảm phục vụ chủ trong trận chiến, giờ đây đã trở nên mù lòa sau khi chủ nó mất. Đau đớn, nỗi nhớ thương đã khiến đôi mắt nó không còn nữa.
Trong khi nó ngẩng đầu nhìn lên trời với trái tim nặng trĩu nỗi buồn, một chú dế bất ngờ nhảy lên đầu ngựa và cất tiếng hỏi:
“Bạn không nhìn thấy gì cả sao?”
“Đúng vậy, tôi đã mất hết ánh sáng cuộc đời,” ngựa thở dài đáp.
“Bạn có muốn nhận một món quà không?”
“Tôi ước mơ được nhìn thấy ánh sáng lại lần nữa.”
“Bạn muốn gì nào?” Dế hỏi, ánh mắt rạng ngời hy vọng.
“Tôi khao khát đôi mắt!”
Dế suy nghĩ một lát, gãi đầu suy tư, rồi bỗng quyết tâm:
“Chờ tôi một chút nhé!”
Nó ngay lập tức nhảy về phía ánh trăng sáng và cất tiếng gọi:
“Thánh Petros, xin hãy dừng bước, chớ vội đóng cửa thiên đường!”
Trong khoảnh khắc, ông thánh, với bộ áo trắng sáng, đã kịp mở cửa một lần nữa, cho phép chú dế vào thăm Thượng đế.
“Con đến đây có việc gì?” Thượng đế mỉm cười, nhìn chú dế bé nhỏ.
“Thưa Ngài, dưới trần gian, có một con ngựa già đang chờ mong, nó đã mù lòa và không thể lên trời để nhận quà.”
“Ta nên tặng nó điều gì?” Thượng đế hỏi với ánh mắt từ bi.
“Ôi, Ngài đầy lòng nhân ái, nó khao khát có được đôi mắt sáng.”
“Rất tốt, hãy theo ta ra vườn,” Thượng đế bảo.
Ngài dẫn dế ra khỏi cung điện, đi trên thảm cỏ xanh mướt, tỏa ngát hương thơm của những bông hoa dại. Đến bên dòng suối nhỏ róc rách chảy bên gốc cây lớn, Ngài chỉ vào dòng nước tinh khiết:
“Con hãy vục một chút nước này vào lòng bàn chân và nhỏ vào mắt cho con ngựa mù.”
Chú dế cẩn thận xuống nước, cảm nhận sự trong sạch của từng giọt nước. Khi chuẩn bị rời đi, Thượng đế âu yếm nhìn chú và hỏi:
“Này dế, ta có thể tặng cho con điều gì không?”
“Thưa Ngài, tôi không cần gì cả. Con đã có đôi cánh!” Dế đáp.
“Đúng vậy!” Thượng đế cảm thán. “Nhưng con có một tâm hồn tràn đầy tình yêu thương. Ta sẽ trao cho con món quà quý báu nhất!”
Ngài trở vào trong cung, lấy ra một chiếc vĩ cầm không có dây và đưa cho dế. Nhớ ơn và vui sướng, chú dế nhảy thẳng xuống mặt đất, không cần đến thang. Khi trở lại bên con ngựa, chú nhẹ nhàng nhỏ nước từ suối vào đôi mắt đã từng mù lòa của nó.
Ngay lập tức, ánh sáng trở lại, con ngựa già nhìn thấy mọi thứ một lần nữa. Niềm vui tột cùng làm nó cảm thấy như cánh đồng cỏ trở nên quá chật chội cho hạnh phúc của mình.
“Thế bạn đã nhận được món quà gì?” ngựa hỏi dế.
“Thượng đế đã tặng tôi món quà quý giá nhất!”
“Món quà gì thế?”
“Một chiếc vĩ cầm, nhưng thật tiếc, nó không có dây!” dế hồn nhiên đáp.
“Nhưng tôi có thể giúp bạn dây đàn!” ngựa nói, và nó hân hoan cho dế một sợi lông bạc trắng từ đuôi mình.
Chú dế sử dụng sợi lông làm dây đàn, búng lên một âm thanh thánh thót, tràn ngập niềm vui. Trong sự say mê, chú dế đã đi khắp mặt đất, mang âm thanh ngọt ngào của mình trong những buổi đêm tĩnh lặng, đem lại hạnh phúc cho mọi sinh vật, cây cỏ và tất cả những trái tim nhân ái trong thế giới này.
Câu chuyện tình bạn và lòng nhân ái giữa dế và ngựa già đã trở thành biểu tượng cho sự sẻ chia, hi vọng và niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống, nhắc nhở mọi người rằng, trong những lúc khó khăn, tình yêu và sự quan tâm đến người khác chính là những món quà vô giá nhất.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.