“Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh”
Nước Tháp Mười lấp lánh cá tôm”
Đồng Tháp Mười không chỉ nổi tiếng với những cánh rừng tràm xanh mướt, những ruộng lúa vàng óng và những con cá, tôm lấp lánh dưới ánh mặt trời, mà còn ẩn chứa trong mình truyền thuyết về một vùng đất mang tên Cao Lãnh – một cái tên mà không phải ai cũng hay biết. Trước đây, có một cặp vợ chồng mang tên Đỗ Công Tường, được người dân thường gọi thân mật là ông Lãnh. Họ từ miền Trung rời bỏ quê hương, mang theo hy vọng xây dựng một cuộc sống mới tại vùng đất này.
Sau nhiều năm gần gũi với mảnh đất này, bằng sự siêng năng và kiên trì, gia đình ông Lãnh đã hình thành một ngôi nhà khang trang giữa đồng quê xanh tươi. Với bản tính ngay thẳng và công bằng, ông được dân làng tin tưởng bầu làm câu đương, người có trọng trách giải quyết những vụ tranh chấp, mâu thuẫn trong cộng đồng. Ông luôn tâm niệm rằng, hạnh phúc của dân là hạnh phúc của chính ông.
Vườn quít của ông bà Lãnh không chỉ đơn thuần là nơi trồng cây ăn trái, mà còn là điểm đến của bà con hàng xóm. Họ thường tụ tập tại đây để giao lưu, mua bán và trao đổi hàng hóa. Qua thời gian, vườn quít ấy trở thành chợ Cầu Ông Lãnh – một không gian gắn kết tình làng nghĩa xóm.
Nhưng rồi, vào năm Canh Thìn (1820), khi nạn dịch tả lan rộng, bầu không khí tươi vui của làng quê bỗng chốc bị bao phủ bởi sự sợ hãi và bi thương. Nhiều gia đình đã mất đi người thân, xóm làng nhộn nhịp bỗng trở nên vắng lặng như một ngày mưa gió. Thuở ấy, chưa có thuốc men như hiện tại, và người dân dần ngộ nhận rằng bệnh dịch là sự trừng phạt từ thần linh.
Ông Lãnh, trước tình trạng này, đã quyết định lập bàn thờ giữa chợ, chìm trong tâm tư, ông đọc lời khấn vái, thành kính xin trời đất và các thần thánh giúp con dân thoát khỏi cơn hoạn nạn. Ông và bà Lãnh tự nguyện hiến dâng cuộc sống của mình, như một cái giá quá lớn mà họ sẵn sàng trả đổi cho bình yên của dân làng.
Sau khi làm lễ cúng xong xuôi, cả hai ông bà ăn chay ba ngày, lòng đầy quyết tâm. Nhưng đến sáng ngày thứ tư, bất ngờ bà Lãnh cảm thấy ốm yếu, rồi tối hôm đó bà trút hơi thở cuối cùng. Trong lúc đau lòng lo liệu việc an táng cho bà, ông Lãnh cũng bị nhiễm bệnh và ra đi trong sự xót xa không nguôi của người dân.
Linh hồn của vợ chồng ông đã ra đi, nhưng ngay sau đó, dịch bệnh cũng tự động lắng xuống, khiến cho dân làng hoảng hốt nhưng cũng đầy cảm kích trước tấm lòng của ông bà. Họ tin rằng sự hy sinh của ông bà chính là nguyên nhân mang lại hòa bình cho cuộc sống của họ. Để tưởng nhớ công lao to lớn đó, dân làng đã lập miếu thờ ngay trên ngôi mộ của họ tại làng Mỹ Trà bên bờ kinh Thầy Khâm, gọi đó là miếu ông Chủ Chợ.
Từ đó trở đi, chợ vườn quít không chỉ là nơi buôn bán, mà còn mang trong mình câu chuyện cảm động về lòng nhân ái và sự hy sinh. Người dân đổi tên chợ thành chợ Câu Lãnh, để ghi nhớ hình ảnh của người đã che chở cho họ. Thời gian trôi qua, tên gọi ấy dần biến thành Cao Lãnh – một địa danh đầy ý nghĩa về sức mạnh của tình yêu thương và lòng bao dung.
Nguồn: Truyện cổ tích Chọn lọc
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.