Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh rừng xanh bạt ngàn, có một gia đình nghèo sống bằng nghề nông. Họ có ba người con: Rôn, chàng trai cả, siêng năng và mạnh mẽ; Rắc, người em thứ hai khéo léo và hiền lành; và một cô em gái xinh đẹp, trong sáng như ánh trăng rằm. Rôn ngoài việc hỗ trợ cha mẹ trong nông trại, còn là một thợ săn tài ba, ngày nào cũng mang về những con sóc, chuột, và thậm chí cả những con rắn vừa đẹp vừa nguy hiểm.
Nhưng cuộc sống yên bình không kéo dài lâu khi Rôn bắt đầu thu hút sự ghen ghét từ những người giàu có trong làng, họ cố tìm cách hãm hại chàng trai tốt bụng. Họ xuyên tạc rằng Rôn là kẻ săn bắn vô lương tâm, sẽ gây hại cho gia súc của dân làng. Cha Rôn, lo lắng cho sự an toàn của con, quyết định đưa Rôn và cô con gái vào rừng để tránh xa sự chú ý. Ông mang theo đủ thứ lương thực như gạo, muối, nồi niêu để hai con có thể sống qua vài ngày.
Khi đã đi sâu vào trong rừng, cha Rôn đã dựng một cái lều nhỏ trên đỉnh núi cao, nơi có khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, với những tán cây bạt ngàn và tiếng chim hót líu lo. Đêm xuống, khi hai đứa trẻ ngủ say, ông lặng lẽ rời đi, vừa đi vừa lau nước mắt. Khi hai anh em tỉnh dậy, họ gọi tên cha mà không có ai trả lời. Họ khóc lóc suốt ngày dài, nhưng rồi, Rôn vỗ về em nói:
“Chúng ta đừng khóc nữa! Dù sao cũng còn chút lương thực, chúng ta hãy cùng nhau nấu cơm để ăn.”
Thời gian trôi qua, họ sống bằng những món ăn từ thiên nhiên, nhưng không lâu sau, lương thực cũng vơi dần. Sang ngày thứ mười, khi cả hai đã chán chường với đói khát, cô em gái tình cờ nhìn thấy một đàn kiến đang khiêng hạt thóc. Cô nhặt một ô thóc, định mang về làm thức ăn, thì Rôn nói:
“Một ô thóc chỉ đủ cho một bữa. Hãy gieo nó xuống đất, chúng ta sẽ có rất nhiều lúa sau này.”
Và thế là quyết định được đưa ra, cả hai quyết tâm sẽ gieo hạt thóc vào ngày mai. Đêm hôm đó, cô em gái mơ thấy thần Núi, người đã dặn rằng họ không nên gieo hạt theo hướng mặt trời mọc mà phải theo hướng mặt trời lặn. Sau hai lần mơ thấy lời dặn dõi, cuối cùng, thần Núi chỉ cho họ một địa điểm tuyệt đẹp, nơi có một tảng đá phẳng lì, nơi mà lúa sẽ lớn lên tốt tươi.
Sau nhiều ngày tìm kiếm, cuối cùng anh em cũng tìm thấy chỗ khai hoang lý tưởng và gieo hạt thóc. Lúa lên tốt, nhưng rắc rối ập đến khi lúa đến thời kỳ chín thì một con voi khổng lồ xuất hiện, lùa hết mùa vụ của họ. Hứng chịu cơn thịnh nộ của con voi, Rôn và em gái đã quyết định đuổi con vật đi. Con voi, thay vì bỏ chạy, đã lên tiếng:
“Đừng đuổi ta đi! Ta sẽ cho các ngươi điều mà các ngươi mong muốn.”
Rôn gào lên:
“Chúng tôi chẳng cần gì cả! Tất cả những gì chúng tôi có đều bị ngươi phá hoại!”
Nhưng con voi thì bình thản:
“Không sao đâu! Cầm lấy chiếc ngà này. Nó sẽ cho các ngươi lúa.”
Dù mệt nhọc, Rôn và em gái đã đưa chiếc ngà về nhà, và điều kỳ diệu xảy ra khi chiếc ngà ấy trở thành nguồn cung cấp lương thực. Mỗi ngày, họ trở về nhà và thấy những mâm cơm ngon lành được chuẩn bị sẵn, nhưng họ vẫn chưa biết ai là người đứng sau những bữa tiệc thịnh soạn đó.
Một hôm, hai anh em quyết định ở nhà để tìm hiểu sự thật. Cuối cùng, vào một buổi sáng, khi ánh bình minh chiếu rọi qua khe cửa, họ thấy một nàng tiên xinh đẹp từ trong chiếc ngà voi bước ra. Sự xuất hiện của nàng khiến chàng trai đột nhiên quên hết mọi nỗi lo âu:
“Đừng bắt tôi! Đừng bắt tôi!” nàng hốt hoảng la hét khi thấy hai anh em tiến lại gần.
Nhưng Rôn hiểu rằng nàng không hề làm điều gì xấu. Chàng nhẹ nhàng nói:
“Chúng tôi sẽ không làm tổn thương nàng. Đừng sợ, hãy cho chúng tôi biết lý do nàng ở đây.”
Nàng tiên giải thích rằng nàng bị mắc kẹt và cần sự giúp đỡ. Nhận thấy tấm lòng chân thành từ Rôn và Rắc, nàng đã đồng ý giúp họ. Cô dặn họ:
“Khi trở về, hãy nhớ chớ ngoái lại nếu nghe thấy âm thanh gì kỳ lạ.”
Từ đó, họ trở về nhà cùng những con vật quý giá. Nàng tiên đã trở thành vợ của Rôn và cô em cũng được lấy một chàng trai tuấn tú mà nàng tiên đã hóa thành.
Hai cặp vợ chồng sống trong hạnh phúc, tạo dựng nên một gia đình đầm ấm và giàu có. Cuộc sống thịnh vượng đã lan tỏa niềm vui đến từ ngôi làng xa xôi để rồi chẳng mấy chốc, mọi người tụ họp lại bên nhau, giúp đỡ nhau trong mọi phương diện.
Thời gian sau, khi cha của Rắc đi săn và nhận thấy sự dễ dàng trong không khí, ông đã theo dấu bài thơ của cây mè mà Rôn giúp trồng. Gặp lại hai anh em, ông ngỡ ngàng khi thấy Rôn còn sống và thành đạt đến thế. Họ cùng ôn lại kỷ niệm đau thương trong quá khứ và bàn nhau phải trừng trị những kẻ đã hãm hại mình.
Cuối cùng, họ đã tạo dựng một cộng đồng tốt đẹp, nơi mọi người sống hòa thuận, giúp đỡ nhau và làm ăn thịnh vượng. Câu chuyện của anh em Rôn, Rắc và cô gái xinh đẹp đã trở thành truyền thuyết trong làng, nhắc nhở mọi người về sức mạnh của tình yêu thương, sự đoàn kết và lòng nhân ái.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.