Con gà trống chân chì, một chú gà với bộ lông rực rỡ, ngả màu đen bóng ở cánh như những đám mây tăm tối, lông ngực vàng như ánh nắng ban mai. Cái mào đỏ chói như một ngọn lửa nhỏ, luôn vươn cao, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Tiếng gáy của nó, vang vọng như một bản nhạc hùng tráng, lan tỏa khắp ngôi làng yên bình. Chú sống cùng với một bà lão cô đơn trong một túp lều rêu phong, lót bằng lá cọ và những cây gỗ mục trước cánh đồng xanh rì.
Mỗi ngày trôi qua, chú gà không ngừng lao động. Nó bới đất, tìm kiếm những con giun tươi ngon và nhặt những hạt thóc rơi sót lại từ bữa ăn của người dân. Thỉnh thoảng, nó nhảy vào vườn, lén lút bứt vài lá cải non phục vụ bữa ăn cho bà lão. Bà nhìn thấy điều đó, chỉ khẽ lắc đầu chứ không bao giờ ném đá hay thét lên, mà dành cho chú một tình cảm trìu mến như chăm sóc đứa cháu nhỏ.
Vào một ngày nọ, khi mặt trời dần lặn, chú gà trống tình cờ phát hiện ra một đồng tiền vàng lấp lánh trong đất. Nhà vua, biết đến điều đó qua những lời dạo chơi của dân làng, liền ra lệnh:
“– Hãy nạp đồng tiền này vào kho! Mảnh đất này thuộc về ta, mọi thứ ở đây, dù là của chìm hay nổi, đều là của ta!”
Mặc dù nhỏ bé, nhưng chú gà trống kiên quyết phản đối:
“– Không! Không! Đây là của bà tôi! Của bà tôi mà!”
Nhà vua, không tha thứ cho sự cứng đầu của chú, đã ra tay giành lấy đồng tiền, đem về cung. Tuy nhiên, chú không chấp nhận điều đó. Chú bay theo, đậu trên thành cung, la lớn:
“Cộc cồ cô… ô… ô…
Vàng của bà ta
Cất giấu ở đâu?
Mau mau đem trả!…”
Tiếng gáy của chú như tiếng trống thúc giục mọi người, văng vẳng từ sáng sớm đến tận trưa, khiến cho nhà vua rất tức giận. Ông ra lệnh cho lính bắt chú, dìm xuống giếng, hy vọng rằng cách này có thể chấm dứt sự quấy rối. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra, chú gà đã hút hết nước trong giếng, thoát ra và lại bay về trước cửa sổ, tiếp tục gào lên:
“Vàng của bà ta
Cất giấu ở đâu?
Mau mau đem trả!…”
Chẳng lâu sau, nhà vua đã phải triệu tập quần thần để quyết định cách tiêu diệt kẻ gây rối. Họ quyết định nhốt chú vào tổ ong, hy vọng rằng những vết đốt từ ong sẽ khiến chú im miệng. Nhưng thật không ngờ, chú gà đã dùng mỏ của mình để mổ sạch tất cả những con ong trong tổ, sau đó lẻn vào phòng vua, phun ra bầy ong mà nó đã nuốt, khiến nhà vua hoảng sợ, mặt mũi sưng mọng.
Cuối cùng, đứng trước sự nhẫn nại và dũng cảm của chú gà, nhà vua không còn cách nào khác, đành phải sai lính mở kho, lấy đồng tiền vàng trả lại cho chú.
Chú gà vui mừng mang đồng tiền về cho bà lão. Bà, với tấm lòng nhân hậu, đã dùng số tiền đó để mua một mảnh đất và xây dựng một trang trại nhỏ. Bà nuôi thêm nhiều lợn, bò, nhưng trong lòng, bà vẫn yêu quý chú gà trống chân chì, bởi chú không chỉ là một con vật, mà còn là người bạn, người bảo vệ của bà, là biểu tượng của lòng kiên trì và tình yêu thương vô bờ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.