Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ bên sông, có cô bé tên Quỳnh. Cô bé mới chỉ bảy, tám tuổi nhưng sở hữu trí tuệ sáng suốt và sự thông minh lanh lợi hiếm thấy. Quỳnh là một đứa trẻ năng động và đầy nghịch ngợm; mỗi ngày trôi qua đối với cô đều tràn ngập tiếng cười và những trò chơi thú vị cùng nhóm bạn nhỏ. Thời điểm đó, bọn trẻ trong làng thường ham thích chơi trò xước xách, nơi mà tàu chuối được dùng làm cờ hiệu và lá sen trở thành lọng che chắn cho những cuộc hành trình kỳ diệu của mình. Quỳnh thường đóng vai trò dẫn đầu, dẫn dắt nhóm trẻ nhỏ khám phá những vùng trời mới đầy màu sắc trong trí tưởng tượng của chúng.
Một đêm thu mát rượi, ánh trăng tròn tháng Tám chiếu sáng cả sân, Quỳnh đang cùng lũ trẻ vui đùa, bỗng dưng cô bé nói với giọng đầy kích thích:
– Này, các bạn, ai muốn làm kiệu cho tôi? Tôi sắp đưa mọi người đi gặp một ông với cái đầu to như cái bồ đây!
Lũ trẻ con, ánh mắt háo hức, không ngần ngại lao vào tranh đua nhau. Từng bàn tay nhỏ bé làm kiệu nâng Quỳnh lên, và những tiếng cười rộn rã vang vọng mãi giữa không gian thoáng đãng. Điều đó diễn ra cho đến khi chúng mệt lả người và cảm thấy hơi thở khó nhọc. Nhưng rồi, tất cả đều yêu cầu Quỳnh phải giữ đúng lời hứa, bất chấp sự mệt nhọc. Khi ánh trăng đã yếu dần, Quỳnh hăng say bảo:
– Các bạn ở lại đây nhé! Tôi sẽ đi thắp đèn lên cho các bạn xem ông ấy!
Đám trẻ nhỏ không dám ở lại lâu, cảm giác sợ hãi lẻn vào tâm trí chúng. Nhưng những đứa lớn hơn, với chút gan dạ, vẫn quyết định đứng chờ. Quỳnh nhanh chóng chạy tìm một cây nến, thắp sáng lên, ánh sáng lung linh như vẽ nên những hình ảnh ma mị trong đêm tối.
Khi ánh đèn đã được thắp lên, Quỳnh khẽ che ngọn đèn và chỉ vào bức vách đối diện với giọng ngụy trang sợ hãi:
– Nhìn kìa! Ông to đầu đã xuất hiện kìa!
Từng đôi mắt của những đứa trẻ đều nhìn chằm chằm vào bóng hình phản chiếu, không ai dám chớp mắt. Bóng đầu của Quỳnh hiện lên to lớn tựa như một chiếc bồ thực sự. Nhưng chẳng bao lâu sau, chúng nhận ra mình đã bị Quỳnh lừa và cả bọn tức giận quay sang bắt Quỳnh phải chịu trách nhiệm, khiến cô bé hoảng hốt chạy vào buồng và đóng chặt cửa lại, trong lòng đầy lo lắng.
Lúc này, người cha nghe thấy tiếng kêu la của Quỳnh, tưởng rằng có chuyện chẳng lành đang xảy ra, cầm roi bật chạy ra ngoài. Thế là, đám trẻ xôn xao lo sợ, nhanh chóng tán loạn chạy đi khắp nơi.
Và từ đó, Quỳnh đã học được bài học về sự trung thực và trách nhiệm với những điều mình đã hứa. Cô nhận ra không chỉ là niềm vui từ những trò đùa nghịch mà còn cần phải có sự tôn trọng lẫn nhau trong tình bạn. Qua những lần vui đùa ấy, một tình bạn chân thành và quý giá đã hình thành, tạo nên những kỷ niệm không thể nào quên trong tâm trí của Quỳnh và các bạn nhỏ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.