Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ bị bao quanh bởi những hàng cây xanh mát, có một cô bé tên là Liên sống cùng với mẹ trong một túp lều nhỏ le lói ánh nắng. Ngôi nhà tuy đơn sơ nhưng luôn tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương. Mỗi ngày, Liên giúp mẹ làm việc nhà và hái rau ngoài vườn. Mẹ cô là người phụ nữ hiền hậu, luôn truyền cho Liên những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Tuy nhiên, một ngày nọ, bỗng nhiên mẹ Liên bị ốm nặng. Căn bệnh quái ác đã khiến mẹ cô trở nên yếu đuối, không còn sức lực để làm gì. Liên cảm thấy như cả thế giới đổ sụp khi nhìn thấy mẹ đau ốm mà không có tiền để chữa trị.
Từng giọt nước mắt trong suốt rơi xuống đất, Liên nén nỗi đau đớn trong tim và tự nhủ phải làm điều gì đó cho mẹ. Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả bầu trời, cô bé ngồi bên đường khóc lóc. Gió mát thổi qua mang theo hương thơm dịu dàng của cỏ cây. Bất chợt, một ông lão với mái tóc bạc phơ và ánh mắt hiền từ đi ngang qua thấy cô bé. Ông dừng lại, nhìn cô bằng đôi mắt đầy thương cảm.
– Tại sao cháu lại khóc vậy? – Ông lão hỏi, từng lời nói của ông dịu dàng như làn gió mùa xuân.
Liên kể lại câu chuyện của mình trong những tiếng nấc nghẹn, về nỗi lo lắng dành cho mẹ yêu thương. Ông lão nghe xong gật đầu.
– Cháu hãy vào rừng, tìm đến gốc cây cổ thụ lớn nhất trong đó. Ở đó, có một bông hoa đặc biệt. Bông hoa ấy sẽ cho cháu biết mẹ cháu còn sống được bao lâu. Mỗi cánh hoa là một ngày sống của mẹ.
Nghe vậy, Liên mang trong mình hy vọng và cùng với trái tim đầy quyết tâm, cô bắt đầu cuộc hành trình vào rừng sâu. Những bước chân nhỏ bé của cô cứ đi mãi, giữa tiếng chim hót và tiếng lá xào xạc. Rừng cây đẹp lung linh với ánh nắng len lỏi qua từng khe lá, nhưng tâm hồn cô bé lại nặng trĩu lo âu. Cuối cùng, sau những giờ phút tìm kiếm vất vả, cô đã thấy được gốc cây cổ thụ to lớn, với những nhánh cây đan xen như một tấm thảm xanh kỳ diệu.
Giữa thân cây, bông hoa trắng rực rỡ tỏa sáng như một viên ngọc tuyệt đẹp. Liên hồi hộp trèo lên, trái tim đập thình thịch. Khi cô chạm vào bông hoa, cô cảm thấy một nguồn sức mạnh lạ kỳ. Nhưng khi đếm từng cánh hoa, cô không khỏi xót xa khi chỉ đếm được bốn cánh. Sự tuyệt vọng bùng lên trong tâm trí Liên. Chẳng nhẽ mẹ cô chỉ còn sống được bốn ngày nữa sao? Nhìn bông hoa xinh đẹp, cô thấy rất đau lòng.
Không chấp nhận số phận, Liên quyết định dùng tay xé nhẹ từng cánh hoa lớn thành nhiều cánh nhỏ. Như một phép màu, số cánh hoa từ đó dần dần tăng lên từng chút một, nhiều đến nỗi cô không còn đếm được nữa. Hạnh phúc vỡ òa trong lòng cô bé, ánh sáng rực rỡ của bông hoa như nhiệm màu chữa lành cho nỗi đau trong trái tim cô. Từ đó, bông hoa ấy được gọi là cúc trắng, tượng trưng cho sự hiếu thảo và tình yêu vô điều kiện mà cô bé Liên dành cho mẹ của mình.
Ý nghĩa câu chuyện: Truyền thuyết về hoa cúc trắng không chỉ là một câu chuyện về lòng hiếu thảo mà còn là bài học quý giá về tình thương và sự trân trọng gia đình đối với chúng ta. Nó nhắc nhở mỗi đứa trẻ về việc yêu thương và dành thời gian cho những người thân yêu, bởi cuộc sống là vô vàn điều quý giá mà ta cần gìn giữ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.