Ngày xưa, trong một khu rừng xanh tươi đầy sức sống, nơi những tia nắng vàng dịu dàng xuyên qua tán lá, có một chú thỏ nhỏ xinh xắn tên là Ngọc. Ngọc có bộ lông mềm mượt màu trắng như tuyết, đôi mắt to tròn sáng long lanh như những giọt sương mai. Chú sống cùng với bà cụ lương thiện, người luôn yêu thương và chăm sóc chú như một đứa con.
Mỗi ngày, Ngọc đều ra khỏi nhà để khám phá thế giới xung quanh. Chú tìm kiếm những bông hoa cỏ dại, hái trái mọng thơm ngọt và thường liều lĩnh chạy đến bờ suối mát trong để chiêm ngưỡng đàn cá bơi lội tung tăng. Mỗi khi được bà cụ gọi về, Ngọc đều mang theo những niềm vui nho nhỏ trong lòng.
Một hôm, khi Ngọc đang nhảy nhót bên bờ suối, chú nghe được tiếng khóc thút thít vọng lại từ phía rừng sâu. Động lòng trước nỗi buồn của người khác, Ngọc tò mò chạy theo âm thanh. Cuối cùng, chú tìm thấy một cô gái xinh đẹp với làn da trắng hồng, mái tóc dài óng ả như kén tằm, đang ngồi khóc bên một tảng đá lớn.
Ngọc nhẹ nhàng hỏi:
“Chị ơi, tại sao lại khóc vậy?”
Cô gái ngước nhìn Ngọc, ánh mắt đầy nỗi buồn:
“Tôi là công chúa của một vương quốc trong rừng. Nhưng mụ phù thủy độc ác đã bắt cóc tôi và giam giữ nơi đây. Tôi không biết làm thế nào để thoát khỏi chốn này…”
Ngọc, với trái tim can đảm và tinh thần nhân ái, ngay lập tức cảm thấy thương cảm.
“Chị hãy yên tâm, tôi sẽ giúp chị tìm cách thoát khỏi đây!” Ngọc hứa.
Chú thỏ nhỏ đã suy nghĩ rất nhiều để tìm cách giúp cô công chúa. Cuối cùng, chú quyết định sẽ đến gặp mụ phù thủy độc ác để thương lượng. Ngọc tự nhủ rằng, chỉ cần có đủ lòng dũng cảm và sự chân thành, mọi chuyện sẽ được giải quyết.
Khi Ngọc bước vào ngôi nhà hoang tàn rùng rợn của phù thủy, ánh sáng từ những ngọn đèn nhấp nháy tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo. Mụ phù thủy với đôi mắt sâu thẳm, làn da nhăn nheo, ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, nghe tiếng chân Ngọc tới gần.
“Mày đến đây có việc gì?” mụ hỏi với giọng nói lạnh lùng.
Ngọc rụt rè đáp:
“Tôi đến để xin chị hãy thả công chúa ra. Bà không cần phải giữ chị ấy như vậy. Chị ấy chỉ muốn trở về với quê hương và gia đình của mình.”
Mụ phù thủy nhếch môi cười:
“Bây giờ, cưng có biết những gì ta phải chịu đựng không? Nàng ta không nên được tự do. Chỉ cần mày làm một việc cho ta, ta sẽ xem xét yêu cầu của mày.”
“Việc gì?” Ngọc hỏi, lòng bỗng chợt lo lắng.
“Mày phải mang lại cho ta một viên ngọc quý từ đỉnh núi cao kia. Nếu không, ta sẽ không bao giờ thả nàng ra!” mụ phù thủy tuyên bố.
Trái tim Ngọc đập rộn ràng, nhưng chú không thể quay lưng lại. Chú quyết tâm lên đường chinh phục ngọn núi khó khăn, mặc cho những thử thách và chướng ngại phía trước.
Trên đường đi, Ngọc phải vượt qua những cơn bão tố và cả những thú dữ hung hãn, nhưng tinh thần dũng cảm và tấm lòng nhân ái cho phép Ngọc vượt qua mọi khó khăn. Cuối cùng, Ngọc cũng tìm thấy viên ngọc quý lấp lánh. Nó phát ra ánh sáng rực rỡ giữa khung trời đầy mây mù.
Khi trở về nhà phù thủy, Ngọc đút viên ngọc vào tay mụ:
“Bà hãy thả công chúa, giờ bà có thứ bà muốn rồi.”
Mụ phù thủy không tin vào mắt mình, nhưng khuôn mặt nhăn nheo của bà ta bừng sáng khi thấy viên ngọc. Cuối cùng, mụ buộc lòng thả công chúa ra.
“Cảm ơn bạn, Ngọc. Hãy cùng tôi trở về nhé!” Công chúa ôm chầm lấy Ngọc, đôi mắt lấp lánh biết ơn.
Khi trở về vương quốc, công chúa và Ngọc được chào đón như những người hùng. Mọi người đều thán phục lòng dũng cảm và sự hy sinh của chú thỏ nhỏ. Bà cụ xót xa nhưng cũng tự hào khi thấy Ngọc đã trưởng thành và dũng cảm hơn rất nhiều.
Câu chuyện của Ngọc lan tỏa khắp các vùng quê, truyền cảm hứng về lòng nhân ái và dũng cảm cho mọi người. Từ đó, Ngọc không chỉ đơn thuần là một chú thỏ. Chú trở thành biểu tượng cho đức tính tốt đẹp: yêu thương, hy sinh và mạnh mẽ.
Và trong mỗi đêm trăng sáng, ánh trăng rọi xuống rừng xanh như một lời nhắc nhở rằng, những ai mang trong mình trái tim mạnh mẽ và lòng yêu thương sẽ luôn tìm thấy con đường đúng đắn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com