Một ngày nọ, nhà vua quyết định tổ chức một bữa tiệc lừng lẫy, mời tất cả những chàng trai từ khắp mọi miền để tìm kiếm người xứng đáng làm phò mã cho công chúa. Một đoàn người đông đúc tụ tập trước cung điện, gồm đầu rồng, các quý tộc, công tước cùng những hiệp sĩ giàu có lẫy lừng. Nhẹ nhàng, công chúa được dẫn ra để xem mặt những người hùng. Nhưng thật không may, nàng đã không thể kiềm chế bản tính châm biếm của mình, và lần lượt mọi người đều trở thành nạn nhân cho những lời nói cay độc của nàng.
Người thì mập ú, bị nàng mỉa mai là cái thùng rỗng, người thì gầy guộc mảnh khảnh, nàng lại chế giễu rằng chỉ một cơn gió nhẹ cũng đã bay mất. Một chàng trai thấp bé thì bị nàng chê là “lùn như cái củ cải”. Nàng tự tạo cho mình niềm vui khi chế nhạo những người đáng tuổi làm cha của cô. Nhà vua nhìn thấy con gái mình liên tục chê bai, lòng ông dấy lên sự lo lắng.
Chỉ sau đó không lâu, trong cơn giận dữ, nhà vua quyết định: “Nếu có một người ăn mày nào đi qua cung điện, ta sẽ gả con gái cho họ.”
Ngày hôm sau, một người hát rong, trong bộ trang phục rách rưới, ngồi ở cổng cung vương quốc, cất tiếng ca vang kêu gọi sự chú ý. Nhà vua, nhớ lời thề của mình, đã ra lệnh:
“Hãy mời người hát rong vào cung.”
Người hát rong được đưa vào, và sau khi hát một bài ca cảm động, ông không còn gì để ăn, chỉ bạo dạn yêu cầu một chút tiền thưởng từ nhà vua. Trước sự bất ngờ của nàng công chúa, nhà vua phán rằng:
“Ta yêu giọng hát của ngươi, vậy thì ta gả con gái ta cho ngươi.”
Công chúa, nhận ra điều tồi tệ sắp xảy ra, cầu xin cha nhưng vô ích. Linh mục đã được mời tới, và buổi lễ kết hôn diễn ra ngay lập tức, mặc dù nàng liên tục van xin. Đám cưới xong xuôi, nhà vua nói:
“Theo luật lệ, vợ của một người hát rong không được ở lại cung, con hãy theo chồng ra ngoài.”
Nàng hoảng hốt, nắm tay người hát rong và vừa bước ra khỏi cung, vừa không ngừng trách móc số phận mình. Khi họ đến một cánh rừng rậm rạp, nàng lên tiếng hỏi:
“Rừng xanh này của ai vậy?”
Người hát rong trả lời:
“Đây là rừng của vua chích choè, nơi chàng lấy công chúa, còn rừng này thuộc về nàng.”
“Nàng lấy người này, rừng này giờ đã là của nàng.”
Sau đó, khi họ đến một cánh đồng xanh mướt, lại một lần nữa nàng hỏi:
“Cánh đồng xanh đẹp này của ai?”
“Cánh đồng đó cũng là của vua chích choè.”
“Có phải nàng nên lấy vua chích choè không?”
Rồi họ tiếp tục tới một thành phố lớn, ánh sáng huy hoàng và nhạc điệu rộn ràng vang vọng khắp nơi. Công chúa lại hỏi:
“Thành phố mỹ lệ này của ai vậy?”
“Của vua chích choè.”
Khi này nỗi ngao ngán chồng chất lên bộ não nàng, công chúa lảm nhảm trong tự trách:
“Giá như ta đã chọn vua chích choè, đời ta đã khác biết bao.”
Người hát rong với vẻ mặt buồn bã hỏi nàng:
“Tại sao nàng luôn khao khát một người chồng khác? Phải chăng ta không xứng đáng?”
Và cuối cùng, họ đến một túp lều nhỏ xíu, lụp xụp nơi con gà cũng không chen nổi vào được. Công chúa reo lên:
“Trời ơi, cái nhà bé tẹo này là của ai?”
Người hát rong nhẹ nhàng đáp:
“Chính là nhà của anh và nàng, nơi chúng ta sẽ sống chung.”
Nàng phải thấp người mới có thể vào được, tất cả mọi hoạt động trong nhà đều trở thành nhiệm vụ nặng nề với nàng. Công chúa chưa từng nấu ăn hay làm việc nhà, nên người hát rong phải tự tay làm mọi việc. Họ sống trong những bữa ăn đạm bạc và những ngày tháng mênh mang nỗi buồn.
Một vài ngày trôi qua, thức ăn cũng đã cạn, người chồng nói với vợ:
“Em yêu, chỉ ngồi ăn không thì không lâu nữa chúng ta sẽ đói. Hay em thử đan sọt đi.”
Nhưng khi nàng thử, tay lại bị đâm vào những thanh tre sắc bén. Chồng ân cần bảo:
“Thế thì có lẽ dệt vải sẽ dễ hơn.”
Nhưng hơi thở nhọc nhằn và những ngón tay đau nhói khiến nàng lại không thể dệt nổi. Vài ngày sau, khi cả hai quyết định đi bán hàng hóa ở chợ, nàng đứng ở đó, lòng đầy lo lắng, bởi nàng không muốn mọi người nhìn thấy mình trong bộ dạng như vậy.
Nhưng sự thật không thể tránh khỏi, nàng đã phải làm. Cũng nhờ sự chân thật, lương thiện, nên khách thương đã đến ngày một đông, trả tiền mà không mặc cả. Tuy nhiên, một ngày nọ, một hiệp sĩ cưỡi ngựa phi qua chợ, làm đổ vỡ cả hàng sứ của nàng, khiến nàng hốt hoảng khóc lóc:
“Trời ơi, đời tôi khổ sở thế này, sao còn dám nhìn mặt chồng nữa?”
Về nhà, nàng kể cho chồng về tai nạn đó, chồng chỉ cười nhẹ và nói:
“Đời thuở nhà ai lại bán sành sứ mà lại đứng ngay chỗ đông người như vậy. Em cũng đừng buồn, anh vừa đến cung đình hỏi, người ta đang cần người phụ bếp. Anh đã nhận lời mời em rồi.”
Từ đó, công chúa trở thành người phụ bếp trong cung hoàn toàn, làm việc bất kể khó khăn. Dưới ánh đèn lung linh của tiệc tùng trong cung lớn, lòng nàng chợt dâng lên nỗi buồn tủi và hồi tưởng về thân phận mình. Nàng nhận ra rằng tính kiêu căng đã đẩy nàng xuống vị trí thấp hèn này.
Giữa chốn phồn hoa, nàng nhìn thấy những món ăn thượng hạng và chiếc lễ phục lung linh của chàng hoàng tử đang bước vào. Sự lo lắng và xấu hổ bao trùm tâm hồn nàng. Người mà nàng từng nhạo báng, giờ đây làm hoàng tử lẫy lừng, đã nắm tay nàng và muốn cùng nhảy múa. Nàng giật tay lại, không dám tiếp xúc với quá khứ.
Sự lúng túng khiến nàng ném trúng hai cái nồi, đồ ăn bắn khắp nơi, khiến tiếng cười vang lên từ mọi phía. Nàng thẹn đến nỗi ước gì có thể cắm đầu xuống đất.
Nhưng giữa lúc ấy, một lần nữa, hoàng tử xuất hiện bên nàng. Chàng nhẹ nhàng thì thầm:
“Đừng sợ, chính ta là người hát rong đã sống cạnh em đó. Tất cả chỉ là thử thách để giúp em nhận ra bản thân và thay đổi. Chúng ta mau chóng kết hôn đi.”
Nhân danh tình yêu và sự tha thứ, công chúa của chúng ta bước vào căn phòng hạnh phúc để diện bộ đồ cưới lộng lẫy, cái nắm tay kiêu hãnh của chàng hoàng tử giờ đây chan chứa niềm vui. Cả vương quốc đồng loạt mừng vui chúc phúc cho cuộc hôn nhân của họ, từ những điều hạnh phúc bắt đầu nảy nở trong lòng hai người.
Bài học từ câu chuyện này không chỉ dừng lại ở việc không được coi thường người khác, mà còn là hành trình trưởng thành của con người, biết yêu thương và trân trọng những gì mình đã có. Câu chuyện này mãi mãi là một minh chứng sống động về sự chuyển mình từ kiêu ngạo thành khiêm nhường, và cuối cùng, là tình yêu chân thành. Kết thúc câu chuyện, ta vẫn tin rằng hạnh phúc sẽ luôn tìm đến những ai biết sống chân thành và biết trân trọng tình yêu thương.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com