Một hôm, khi ánh nắng bắt đầu len lỏi qua tán lá dày đặc trong rừng, một con Sói hung dữ đã vô tình rơi xuống một cái hố bẫy sâu thẳm. Với cơ thể to lớn và sức mạnh của mình, nó vẫn không thể thoát ra được. Cảm giác hoang mang dần bao trùm xung quanh, chưa bao giờ Sói lại thấy mình kém cỏi và bất lực đến thế. Đúng lúc đó, có một chú Dê dạo bước đến gần, nghe tiếng Sói kêu cứu, Dê dừng lại, ánh mắt nghi ngại nhìn xuống.
Sói gắng gượng nói với giọng đáng thương:
“Ôi, anh bạn, hãy cứu tôi, xin anh hãy kéo tôi lên với! Tôi đang trong tình huống rất khó khăn này!”
Dê, với đôi tai vểnh lên và đôi mắt tròn xoe, hỏi lại đầy nghi ngờ:
“Nhưng anh là ai thế? Sao lại rơi vào hố bẫy của thợ săn?!”
Sói giả vờ lộ vẻ tội nghiệp, nó cúi đầu xuống, khuôn mặt biểu hiện sự hối hận.
“Tôi là một chú Chó trung thành và tốt bụng. Tôi đã hy sinh mình nhảy xuống đây để cứu một chú Gà con. Giờ đây, tôi lại không thể tự mình trèo lên được. Ôi, xin hãy giúp tôi, tôi thật sự khổ sở quá!”
Dê suy nghĩ một lúc, không hoàn toàn tin lời Sói, nó hỏi:
“Thật sao? Nhưng vì sao trông anh lại giống Sói đến vậy?”
Sói lập tức nhắm mắt lại, vẻ mặt rất chân thành:
“Tôi là Chó săn, chỉ có vài nét giống Sói mà thôi. Anh bạn chớ lo, tôi thật sự rất hiền khô. Nhìn đây, tôi sẽ vẫy đuôi cho anh thấy!”
Để chứng minh, Sói cố gắng vẫy vẫy cái đuôi cứng ngắc của mình, tuy nhiên điều đó lại chỉ khiến đất đá sụt xuống, làm Dê thêm lo lắng.
Dê lùi lại một bước, cảnh giác hỏi:
“Rốt cuộc anh có phải là Chó săn không?”
Sói gấp gáp gật đầu:
“Đúng vậy! Tôi thề! Hãy giúp tôi lên khỏi đây. Sau khi ra ngoài, tôi sẽ luôn bên cạnh anh. Tôi rất thích Dê như các anh, nhất định sẽ giúp anh bắt rận!”
Nhưng Dê vẫn hesitating, nó lui một bước và nói:
“Chờ đã! Tôi cần phải kiểm tra thêm đã!”
Lúc này, Sói không thể kìm nén cơn tức giận. Nó há miệng thật to, để lộ những chiếc răng nanh sắc bén và gầm gừ:
“Cái con vật ngu ngốc này! Còn không mau giúp ta lên đi, mày muốn gì nào?”
Dê nhìn thẳng vào mặt Sói, giọng nói dõng dạc và lạnh lùng, đáp lại:
“Tôi không làm gì cả, vì tôi biết anh là Sói! Tôi đã thấy răng nanh của anh một lần rồi, vào mùa đông năm ngoái. Anh đã suýt cắn tôi một phát, tôi vẫn còn nhớ như in cái khoảnh khắc ấy. Giờ anh lại cố vẫy đuôi để lừa tôi nữa hả? Tạm biệt nhé!”
Nói xong, Dê không chút chần chừ rời đi, để lại Sói một mình trong cái hố bẫy lạnh lẽo.
Câu chuyện không chỉ dừng lại ở sự mưu mô của Sói mà còn là bài học về sự cảnh giác và hiểu biết. Những lời nói ngon ngọt không phải lúc nào cũng đáng tin cậy, và những việc làm thiện lành cần có sự kiểm tra kỹ càng. Các bạn nhỏ ạ, nếu gặp phải người lạ, hãy luôn giữ tinh thần cảnh giác và biết lắng nghe tiếng nói của trái tim mình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.