Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm bên rừng sâu, có một cô bé tên là Hạnh. Hạnh là một cô bé ngọt ngào, thuần khiết với những chiếc má lúm đồng tiền trên gương mặt tròn trịa. Bà nội của Hạnh, người luôn yêu thương và chăm sóc cô, thường kể cho cô những câu chuyện cổ tích và dạy cô những bài học về lòng tốt và sự dũng cảm. Bà còn chuẩn bị cho Hạnh một chiếc khăn quàng đỏ thắm bằng nhung, vừa êm ái vừa rất nổi bật. Khi cô đeo chiếc khăn ấy, cô cảm thấy mình như một cô công chúa nhỏ trong những câu chuyện mà bà kể.
Một ngày nọ, mẹ của Hạnh gọi cô lại và dịu dàng bảo:
– Hạnh ơi, mẹ có một việc quan trọng cần con giúp. Con hãy mang miếng bánh và bình sữa đến cho bà nhé! Bà đang bị cảm, cần những món ăn này để mau khỏe lại. Con nhớ là đi thẳng đến nhà bà, đừng có lạc đường hay đùa nghịch trong rừng, kẻo có chuyện không hay.
Hạnh gật đầu, nắm chặt tay mẹ và hứa:
– Dạ, con sẽ làm đúng như mẹ dặn.
Nhà bà nội của Hạnh ở giữa một khu rừng xanh tươi, cách làng không xa, chỉ mất nửa tiếng đi bộ. Trên đường đi, Hạnh cảm thấy hào hứng và trong lòng tràn đầy tình yêu thương dành cho bà. Tuy nhiên, khi cô vào rừng, cô bất ngờ gặp một con sói xám to lớn với chiếc mũi thính nhạy.
Sói với giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy mưu mô hỏi:
– Chào cô bé Hạnh, tại sao lại đi vào rừng một mình vậy?
Hạnh không hề lo lắng, cô cười đáp lại:
– Chào bác sói! Cháu đang đi đến nhà bà nội, mang cho bà bánh và sữa.
Sói, với đôi mắt lấp lánh những ý đồ xấu xa, lại hỏi:
– Bà cháu sống ở đâu vậy?
– Nếu bác đi vào rừng khoảng mười lăm phút, dưới ba cây sồi lớn sẽ thấy nhà bà cháu.
Nghe vậy, sói thầm nghĩ:
– Tốt quá! Cô bé này là một miếng mồi ngon, nhưng bà cụ cũng không thể bỏ qua. Phải tìm cách chiếm cả hai mới được.
Hắn quyết định đi cùng Hạnh một đoạn và nói:
– Này cô bé, sao không ngắm nhìn những bông hoa rực rỡ quanh đây? Rừng đẹp lắm, hãy thưởng thức trước khi đến nhà bà nhé!
Hạnh nhìn quanh, thấy ánh nắng xuyên qua những tán cây, chiếu xuống mặt đất như những viên ngọc sáng. Cô thấy nhiều loài hoa đủ màu sắc đua nhau khoe sắc thắm, và trong lòng khao khát muốn hái một bó hoa tươi đẹp để tặng bà. Cô mỉm cười nghĩ:
– Nếu mình mang hoa đến bà thì bà sẽ rất vui!
Rồi cô bé hăng hái đi hái hoa, quên đi quãng đường phía trước. Cô không nhận ra rằng mình đã đi sâu vào rừng và cách nhà bà nội xa hơn. Trong khi đó, sói lẻn đến ngôi nhà của bà.
Khi đến nơi, sói gõ cửa.
– Ai ở ngoài đó?
– Cháu là Hạnh đây, bà mở cửa cho cháu với! Cháu mang bánh và sữa cho bà.
– Cháu cứ vào đi, bà yếu quá không dậy được.
Sói lập tức đẩy cửa vào trong, không hề khoan nhượng, hắn nuốt chửng bà nội rồi nhanh chóng mặc quần áo của bà, nằm trên giường giả vờ ngủ.
Khi Hạnh háo hức trở về sau khi đã hái rất nhiều hoa, cô nhận thấy cửa nhà bà đã mở toang. Cảm giác rờn rợn ập đến khi cô bước vào căn phòng bài trí quen thuộc.
– Bà ơi, bà ơi! Cháu đến rồi nè! – Hạnh gọi to, nhưng chỉ nhận được sự im lặng.
Khi đến bên giường, cô kéo rèm lên, thấy bà nằm đó với chiếc mũ trùm đầu che kín mặt.
– Bà ơi, sao bà lại có tai to thế? – Hạnh hỏi với vẻ ngạc nhiên.
– Tai tôi to để nghe cháu rõ hơn, – sói đáp với giọng trầm đục.
– Bà ơi, sao mắt bà to quá thế? – Hạnh lại hỏi.
– Mắt tôi to để nhìn thấy cháu rõ hơn.
– Bà ơi, sao tay bà to thế? – Cô hỏi tiếp.
– Tay tôi to để nắm chặt cháu dễ hơn.
Tim Hạnh đập nhanh khi cô nhận ra điều bất thường. Cô chần chừ, cuối cùng hỏi mình:
– Sao miệng bà lại to thế?
– Miệng tôi to để nuốt cháu dễ hơn!
Vừa dứt lời, sói nhảy ra, nuốt chửng Hạnh.
Rồi hắn lại nằm xuống giường, ngon giấc trong khi những âm thanh của rừng văng vẳng xung quanh. Một lúc sau, một bác thợ săn tình cờ đi qua, nghe tiếng ngáy của sói rất to, nghĩ bụng:
– Thú vị thật, sao bà cụ lại ngáy to như vậy? Phải vào xem sao.
Bác nhẹ nhàng vào phòng, gần đến giường thì thấy sói nằm ngủ say sưa. Bác thợ săn bực bội nhìn sói, nói:
– Hừ, lại là ngươi ư, đồ quái ác! Ta phải trừng trị ngươi thôi.
Nhưng rồi bác nhớ đến cuộc đời của bà nội và Hạnh. Để cứu sống, bác không bắn mà quyết định lấy kéo rạch bụng sói. Ngay khi vừa kéo tới một mảnh vải đỏ, Hạnh và bà nội cùng nhau chui ra, hai người đều sống sót nhưng đều hoảng sợ. Hạnh giúp bà ra ngoài, còn bác thợ săn nhanh tay nhét đá vào bụng sói.
Khi sói tỉnh dậy, đá nặng khiến hắn không thể đứng dậy và lăn ra chết. Ba người họ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy vô cùng mừng rỡ. Hạnh ôm chặt bà nội, trong lòng tràn ngập sự biết ơn.
Sau khi bà nội khỏe lại nhờ bánh và sữa Hạnh mang đến, cô bé quyết tâm nhớ mãi lời mẹ dặn phải cẩn thận khi vào rừng. Hạnh không bao giờ rời bỏ con đường chính và biết rằng, không phải chỉ có vẻ ngoài là đáng sợ mà nhiều lúc những điều tưởng chừng vô hại lại có thể mang đến nguy hiểm.
Và từ đó, Hạnh không chỉ mang chiếc khăn đỏ, mà còn mang theo những bài học quý giá về lòng dũng cảm, tình yêu thương gia đình và sự cẩn trọng trong cuộc sống. Câu chuyện của Hạnh và bà nội trở thành một bài học sống động cho các thế hệ sau này. Hạnh sống hạnh phúc, không chỉ vì sự sống còn mà còn bởi những kỷ niệm và bài học bà căn dặn, giữ gìn lòng tốt và hãy luôn lạc quan.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com