Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi, có hai Hoàng tử dũng cảm trong một cuộc hành trình bất tận. Họ, những người đã từ bỏ quê hương để tìm kiếm những điều kỳ diệu của thế gian, đã không trở về nhà. Chỉ còn lại người em út, được gọi là “Chú Ngốc”, mang trong mình tâm hồn đơn giản nhưng trái tim tràn đầy tình thương và quyết tâm. Chú quyết định lên đường, không chỉ để tìm kiếm hai anh mà còn để chứng minh rằng bản thân có thể làm được những điều to lớn.
Sau nhiều ngày đi lang thang trên con đường rừng rậm, qua những đồi cỏ xanh mướt, cuối cùng chú đã tìm thấy dấu vết của hai người anh. Nhưng khi đến nơi, chú không nhận được sự chào đón mà lại bị hai anh trai châm chọc, chế nhạo.
“Khi mà khôn như chúng ta còn không đi đến đâu thì cái thứ ngốc nghếch như mày có thể làm gì?!”
Nhưng chú Ngốc đã không hề tỏ ra chùn bước. Từ đây, ba anh em lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Họ đi qua một tổ kiến đông đảo, bận rộn di chuyển. Hai anh trai vừa nhìn thấy là đã muốn phá hủy tổ kiến để xem chúng sẽ hỗn loạn ra sao. Nhưng Chú Ngốc ngăn lại:
“Xin các anh hãy để cho chúng được bình an, em không muốn chúng bị tổn thương.”
Vượt qua tổ kiến, họ lại đến một hồ nước mát trong, nơi những chú vịt đang lội bơi tung tăng. Hai anh muốn bắt một đôi vịt để làm thịt, nhưng chú Ngốc lại cản:
“Xin các anh đừng làm tổn thương chúng, em không thể để điều đó xảy ra!”
Tiếp tục cuộc hành trình, họ đến một cây cổ thụ với tổ ong cho mật chảy rào rào. Hai anh háo hức định đốt lửa để lấy mật, nhưng chú Ngốc lại ngăn:
“Xin các anh đừng hại chúng, em không thể để các anh làm tổn thương những sinh vật nhỏ bé này!”
Ba anh đi mãi cho đến khi thấy một lâu đài hoang vắng, nơi chỉ có những con ngựa bằng đá đứng lặng im trong chuồng. Họ bước vào khám phá tất cả các phòng của lâu đài, và cuối cùng dừng lại trước một cửa lớn đóng kín, có ba ổ khóa vàng. Qua một ô cửa nhỏ, họ nhìn thấy một sinh vật bé nhỏ, với mái tóc bạc trắng, ngồi lặng lẽ bên bàn.
Sau khi gọi tên ba lần, sinh vật ấy mới dần mở cửa và dẫn họ đến một bàn ăn lớn, tràn ngập thức ăn tươi ngon. Họ ăn no nê, sau đó, sinh vật bí ẩn dẫn từng hoàng tử vào từng phòng ngủ riêng biệt.
Sáng hôm sau, người bé nhỏ lại tái xuất hiện. Đối với anh cả, người ấy nói rằng để giải cứu lâu đài khỏi kiếp nô lệ của phép thuật, phải thực hiện ba nhiệm vụ khó khăn. Nhiệm vụ đầu tiên là tìm một nghìn viên ngọc quý dưới đám rêu trong rừng, trước khi mặt trời lặn; nếu không, người tìm sẽ bị biến thành đá.
Người anh cả rời đi với hy vọng, nhưng sau một ngày dài chỉ tìm được một trăm viên ngọc, anh đã hóa đá. Đến lượt người anh thứ hai lên đường, quyết tâm hơn, nhưng cuối cùng, cũng chỉ tìm được hơn hai trăm viên ngọc và cũng phải chịu số phận của người anh.
Giờ đây, chỉ còn Chú Ngốc, với một tâm hồn trong sáng và sự kiên định, bước vào rừng. Thế nhưng, công việc tìm ngọc thật không dễ dàng. Khi hết sức nỗ lực mà vẫn chưa có kết quả, chú ngồi khóc bên một tảng đá, cảm thấy chán nản. Đúng lúc đó, một đàn kiến, những sinh vật mà chú đã bảo vệ, cùng với hàng nghìn con khác, xuất hiện và giúp chú tìm đủ số ngọc chỉ trong chốc lát. Chú nhìn ngắm sự tỏa sáng của những viên ngọc và cảm thấy lòng mình nhen nhóm hy vọng.
Đối với nhiệm vụ thứ hai, chú phải mò chìa khóa trong đáy hồ. Khi đến bên bờ hồ, đàn vịt đã được chú cứu trở về. Chúng bơi lại, lặn xuống dưới nước và mang chìa khóa lên cho chú. Cảm động trước sự đáp lại của những sinh vật nhỏ bé, chú hứa sẽ luôn bảo vệ chúng.
Cuối cùng là nhiệm vụ khó khăn nhất: tìm ra trong ba nàng công chúa đang say ngủ người đẹp nhất và nhỏ tuổi nhất. Ba nàng công chúa đều giống nhau như đúc, nhưng trước khi ngủ, mỗi nàng đã thưởng thức món ăn ngọt khác nhau. Tại bữa tiệc mà chú Ngốc hạn chế các anh mình, Chúa Ong đã được chú cứu trước đây xuất hiện. Ông bay lượn quanh ba nàng, rồi đậu lên môi cô công chúa đã ăn mật.
Ngay lập tức, lâu đài được giải thoát khỏi phép thuật, mọi người trở lại lành lặn. Chú Ngốc, với tấm lòng tử tế của mình, đã trở thành người hùng và cưới nàng công chúa mà chú đã nhận ra. Hai anh của chú cũng không còn phải đứng bên lề, họ lấy được hai nàng công chúa còn lại, hòa trong niềm vui của hạnh phúc.
Từ bây giờ, ba anh em sống trong hòa bình, khắc ghi rằng lòng nhân ái và sự kiên định chính là chìa khóa mở ra mọi cánh cửa hạnh phúc. Câu chuyện của họ trở thành truyền thuyết trong làng, nhắc nhở mọi người rằng đôi khi, chính sự ngốc nghếch và yếu ớt lại có thể mang đến sức mạnh và điều kỳ diệu cho thế gian.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.