Xưa kia, ở một ngôi làng nhỏ giữa những cánh rừng xanh tươi và những ngọn đồi nhấp nhô, có một người nông dân hiền lành sống cùng hai cậu con trai của mình. Đứa con lớn, tên là Hòa, thông minh, khéo léo, luôn biết cách giải quyết mọi khó khăn trong công việc và cuộc sống. Còn cậu em, tên là Minh, lại ngược lại, không màng đến việc học hành hay làm việc, chỉ biết ngồi ăn chơi, khiến mọi người trong nhà luôn phải lắc đầu chán nản.
Hàng tối, cả nhà quây quần bên bếp lửa hồng, kể nhau nghe những câu chuyện ly kỳ về ma quái và những điều kỳ bí làm rung động lòng người. Trong khi Hòa chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng rùng mình vì sự hấp dẫn của câu chuyện, thì Minh ở một góc phòng lại không cảm nhận được gì cả. Cậu tự nhủ trong lòng:
“Rồng rắn gì mà người ta cứ kêu rùng mình? Hẳn là điều gì đó mà mình chưa từng trải qua.”
Một hôm, ông bố gọi Minh đến và nói:
“Này, con đã lớn rồi. Con nên đi học một nghề để kiếm sống. Nhìn anh con đó, khổ cực mà vẫn làm được nhiều việc, còn con thì chưa làm được gì đáng kể.”
Minh đáp một cách ngây ngô:
“Dạ, con muốn học một nghề, nhưng con không biết cảm giác rùng mình là gì. Nếu bố đồng ý, con mong muốn được học nghề đó.”
Hòa đứng bên cạnh, nghe em nói mà phì cười trong lòng:
“Ôi, thật không thể tưởng tượng nổi. Thép xấu mà muốn uốn thành cho được lưỡi câu!”
Ông bố lắc đầu, thở dài, ngao ngán:
“Mong rằng con sẽ học được điều đó, nhưng nghề này chắc chắn không dễ kiếm sống đâu.”
Thời gian trôi qua, một hôm, người quản lý nhà thờ ghé thăm, và ông bố đã hết lời kể lể về những rắc rối mà ông đang gặp phải với cậu con trai út. Ông nói:
“Ông xem, khi tôi hỏi Minh muốn học gì, nó bảo nó muốn học rùng mình!”
Nghe vậy, người quản lý nhà thờ mỉm cười và hứa sẽ dạy cho Minh, ông bố vì quá khổ tâm nên vui vẻ đồng ý. Và thế là, Minh được đưa vào nhà thờ, bắt đầu công việc kéo chuông.
Một đêm nọ, vào khoảng nửa đêm, người quản lý đánh thức Minh và sai cậu lên gác để kéo chuông. Minh nghĩ thầm: “Có lẽ đây sẽ là cơ hội để mình biết cảm giác rùng mình.” Khi cậu leo lên gác, bỗng chốc một bóng trắng xuất hiện từ trong bóng tối, khiến Minh cảm thấy hồi hộp.
“Ai đó?” Minh hoảng hốt hỏi, nhưng bóng trắng không trả lời. Lần thứ hai, cậu hét lên:
“Muốn sống thì hãy nói mau, nếu không thì đi ngay!”
Sau khi không có phản hồi, Minh nắm lấy can đảm, chạy tới và đẩy bóng trắng xuống cầu thang. Sau một tiếng động ầm ầm, bóng trắng nằm ở dưới, không cử động. Minh quay lại, kéo chuông xong và quyết định ngủ một giấc thật say.
Khi người vợ của quản lý nhà thờ không thấy chồng quay lại, đã lên tìm kiếm và gặp Minh. Bà hỏi:
“Cậu có thấy ông nhà ở đâu không? Ông đã lên gác trước cậu đấy!”
“Thưa bà, không ạ. Chỉ có một bóng đen ở đây, cậu tưởng là kẻ trộm và đẩy xuống mà không biết đó là ai.”
Quản lý nhà thờ bị ngã gãy chân và khi vợ cõng ông về nhà, đã cáo buộc Minh làm hại đến chồng mình. Ông bố chạy đến, giận dữ chỉ tay vào Minh:
“Sao con lại có thể làm điều ác như vậy? Có ma nhập vào con không?”
Minh bàng hoàng đáp:
“Thưa bố, con không biết! Ông ấy đứng ở đó như đang lên kế hoạch gì đó xấu xa, con đã hỏi ông ấy ba lần và cuối cùng là con không thể để yên cho ông ấy nữa!”
Ông bố nổi giận, quát lên:
“Trời ơi, con làm khổ bố quá. Đừng để bố nhìn thấy mặt con nữa!”
Cậu con trai ngoan ngoãn:
“Con xin nghe lời bố, nhưng hãy để sáng mai đã. Con sẽ học rùng mình để kiếm sống.”
Trong giọng nói nặng nề của bố, có sự thất vọng,
“Con muốn làm gì thì tùy, nhưng phải nhớ không được nhắc đến tên bố khi ra ngoài!”
Minh cầm lấy số tiền bố đưa, lẩm bẩm trên đường:
“Giá như tôi biết rùng mình, giá mà tôi có thể học được điều đó…”
Một người lái xe đi ngang qua nghe thấy, liền hỏi:
“Bạn tên gì?”
“Tôi không biết.”
“Bạn từ đâu đến?”
“Tôi không biết.”
“Cha bạn là ai?”
“Tôi không thể nói.”
“Bạn đang lảm nhảm gì vậy?”
“Tôi chỉ muốn học rùng mình thôi mà không ai chịu dạy cả.”
Người lái xe, cảm thông, bèn mời Minh theo mình. Tối đó, họ dừng lại ở một quán trọ. Tại quán, Minh lại mở miệng lảm nhảm:
“Giá như tôi biết rùng mình, giá như tôi có thể học được điều đó.”
Chủ quán nghe thấy liền bật cười:
“Ah, nếu bạn muốn học, đây chính là nơi cần đến!”
Người vợ chủ quán lo lắng phản đối:
“Bớt lại đi, nhiều kẻ mạo hiểm đã không trở về. Nếu cậu có mắt đẹp như vậy mà không còn được nhìn ánh sáng, thì thật đáng tiếc.”
Nhưng Minh kiên quyết:
“Tôi đã quyết tâm ra đi vì điều này, dù có khó khăn đến đâu cũng không sao.”
Ông chủ quán suy nghĩ một chút rồi nói:
“Có một lâu đài ma quái gần đây. Nếu bạn dám ngủ ba đêm, bạn sẽ biết rồng rắn là gì. Vua còn hứa rằng nếu ai làm được thì sẽ gả công chúa cho người đó. Trong lâu đài còn chứa nhiều vàng bạc của quỷ giữ.”
Sáng hôm sau, Minh quyết định đến gặp vua và tâu lên:
“Nếu bệ hạ cho phép, tôi xin ngủ ba đêm trong lâu đài có ma.”
Vua liếc nhìn Minh một hồi lâu, thấy cậu có vẻ khôi ngô, cuối cùng ban cho phép cậu mang theo ba món đồ không phải sinh vật.
“Tôi xin cây đuốc, một cái bàn chạm và một cái ghế thợ khảm.”
Vua cho người dẫn đồ đến lâu đài, và khi trời tối, Minh đã chuẩn bị mọi thứ. Cậu đốt lửa và ngồi bên bàn, tự nhủ:
“Giá như mình biết rùng mình, nhưng có lẽ mình sẽ không học được đâu.”
Nửa đêm, Minh nghe tiếng kêu:
“Meo! Meo! Chúng tôi đều lạnh đến buốt xương!”
“Các cậu ngốc quá! Sao không lại đây mà sưởi?”
Lập tức, hai chú mèo to lớn nhảy tới của anh, với ánh mắt dữ tợn. Sau khi đã ấm lại, chúng hỏi cậu:
“Bạn muốn chơi bài không?”
“Có chứ! Nhưng cho xem bàn chân đã.”
Minh thấy hai móng vuốt của mèo quá dài, liền nắm lấy và cắt cho chúng một phần, rồi quăng xác chúng ra ngoài.
Nghe tiếng kêu chao đảo, từ bốn bề, lũ quỷ vây quanh, Minh không còn chỗ đứng, nhưng cậu không sợ hãi, còn cầm dao lớn, xông vào quát:
“Cút ngay!”
Nhiều con bỏ chạy, nhưng những con còn lại không may đã lọt vào tay Minh. Khi mặt trời lấp ló, cậu đã giết hết quỷ và quyết định cô lập mình bên đống lửa.
Sáng hôm sau, vua đến lâu đài, thấy Minh còn sống thì rất ngạc nhiên và hỏi về sự việc đêm qua.
“Đệ tâu bệ hạ, mọi việc rất bình thường. Tôi đã qua một đêm, còn hai đêm nữa thôi ạ.”
Trở về quán trọ, chủ quán kinh ngạc:
“Anh vẫn còn sống sao? Anh đã biết rùng mình chưa?”
“Thật thất vọng, giá mà ai đó có thể dạy tôi!”
Đêm thứ hai, Minh lại đến lâu đài. Tối đến, cậu lại kêu lên:
“Giá mà tôi biết rùng mình!”
Giữa màn đêm, cậu nghe thấy tiếng động lớn, một nửa cơ thể rơi xuống ống khói, Minh thản nhiên nói:
“Còn nửa bên kia đâu nhỉ?”
Rồi một cơ thể của người ghê gớm hiện ra ở trước mặt cậu. Minh không sợ hãi, chỉ quát:
“Đây là chỗ của mình!”
Cả những linh hồn khác rơi xuống, và cậu tham gia chơi cùng họ. Khi đồng hồ điểm mười hai, bọn quái vật biến mất, và Minh lại nằm ngủ ngay cả khi không học được điều gì.
Vua lại đến sáng hôm sau, hỏi:
“Anh đã rùng mình chưa?”
“Vẫn không! Chỉ có trò chơi mà thôi. Tôi muốn biết cảm giác rùng mình.”
Đến đêm thứ ba, cậu còn lại chờ đợi vẫn ngay ngắn ở ghế dài, lẩm bẩm: “Điều tôi cần là biết rùng mình.”
Từ đằng xa, sáu người khổng lồ khiêng một chiếc quan tài, Minh bất ngờ tươi cười:
“Hừ, chắc đây là chú em của mình vừa mới chết!”
Cậu gọi lớn:
“Lại đây, em ơi!”
Khi họ đặt quan tài xuống, Minh mở nắp và thấy xác chết lạnh buốt. Cậu mong muốn sưởi ấm cho người đó và không nề hà bê xác chết về bên lửa.
Nhưng người chết vẫn lạnh. Minh liền ôm người chết vào lòng, cố gắng ấm áp. Cuối cùng, người chết cựa quậy rồi tức giận:
“Tao sẽ bóp cổ mày!”
Minh không sợ mà còn kiên quyết:
“Giả nghĩa à? Để tao cho mày vào bao!”
Và cuối cùng, người chết bị Minh nhốt trong bao và những kẻ kia trở lại. Lúc này xuất hiện một lão khổng lồ với râu.
“Gã nhóc, đến giờ biết thế nào là cảm giác rùng mình rồi!”
Minh không chút bối rối:
“Đâu có dễ như vậy? Tao còn chưa ngã!”
Hắn và Minh quyết đấu sức. Minh thắng lợi với búa và chiếm được kho báu từ lão, đến sáng lại về kể cho vua nghe, nhưng vẫn không hiểu rùng mình là gì.
Cuối cùng, Minh làm lễ cưới với công chúa. Nhưng vẫn còn lẩm bẩm như mọi lần:
“Ước gì tôi biết được rùng mình…”
Công chúa, bực bội, đã sắp xếp một trò chơi cho chồng mình. Cô mang theo thùng nước lạnh đầy cá đi vào phòng. Đêm đó, Minh đang say giấc, cô đổ nước cá lên người chồng. Cá quẫy, Minh reo lên:
“Ôi, mình ơi, tôi đã biết rùng mình rồi!”
Câu chuyện không chỉ đơn thuần là một cuộc hành trình khám phá bản thân, mà còn là bài học về việc không từ bỏ ước mơ, dù có thể đối mặt với nhiều khó khăn và thử thách. Minh, tuy ban đầu ngu ngốc nhưng lại trở thành người có giá trị thật sự, nhờ vào lòng kiên trì và quyết tâm của bản thân.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.