Ngày xửa ngày xưa, bên bờ biển xanh biếc, có hai vợ chồng ngư dân sống trong một túp lều nhỏ cũ kỹ, tường lót bằng những mảnh gỗ mục nát và mái tranh tơi tả. Người chồng, với làn da rám nắng và đôi tay chai sạn, suốt ngày bận rộn với chiếc cần câu, hy vọng mang về một vài con cá tươi ngon cho bữa ăn. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng, ánh sáng lung linh phản chiếu trên mặt nước, ông ra khơi, để lại vợ mình, một người phụ nữ hiền lành và tháo vát, trong túp lều bé nhỏ.
Một buổi chiều nọ, khi mặt trời đã dần lặn, ráng chiều nhuộm vàng cả vùng biển, ông buông cần câu, mắt ngắm nhìn mặt biển lấp lánh. Thời gian trôi qua mà chẳng thấy bóng con cá nào. Bất chợt, lưỡi câu của ông cắm sâu xuống đáy biển. Ông kéo lên và ngạc nhiên khi thấy một con cá to lớn với ánh sáng lấp lánh trong nước.
Cá nói, giọng ngọt ngào:
– Ông ơi, tôi không phải là một con cá đâu, tôi là một Hoàng tử bị cursed! Xin ông hãy thả tôi về, tôi hứa sẽ đền ơn ông.
Người đánh cá nhìn nó một cách bối rối, và bình thản đáp:
– Nếu chú biết nói, thì ta sẽ thả chú đi ngay.
Ngay lập tức, ông thả cá trở lại nước. Cá lặn nhanh xuống, để lại một vệt máu đỏ. Ông trở về nhà, lòng nhẹ nhõm nhưng cũng đầy hồi hộp. Vợ ông, biết thói quen thường ngày của chồng, ngẩng lên chào và hỏi:
– Hôm nay mình được nhiều cá không?
Ông buồn bã trả lời:
– Không, chỉ bắt được một con cá đìa, nhưng nó cầu xin tôi thả nó đi.
Vợ ông nhíu mày, thở dài:
– Thật tiếc! Sao chàng không xin nó một điều gì đó cho chúng ta?
Ông trầm ngâm:
– Xin cái chi?
Bà khẽ bực bội:
– Chúng ta sống trong túp lều cũ kỹ này mãi thì khổ quá! Hãy xin nó một cái nhà nhỏ nhé!
Dù không muốn, nhưng ông cảm thấy mình cần nghe lời vợ. Ông bèn quay lại bờ biển, lòng đầy mong chờ. Khi đến nơi, đại dương lấp lánh, nhưng nước giờ đã đục màu. Ông gọi với:
– Cá ơi, cá ơi, tôi có điều ước từ vợ mình!
Cá nổi lên mặt nước, hỏi:
– Điều gì vậy, ông?
– Vợ tôi mong muốn có một ngôi nhà nhỏ cho chúng tôi.
– Hãy về, nó đã có nhà ngay rồi! – Cá đáp và lặn xuống.
Khi ông trở về, điều kỳ diệu đã hiện ra. Vợ ông không còn ở túp lều cũ, mà đang ngồi trên ghế trước một ngôi nhà tranh xinh xắn.
– Mình vào xem đi! – Vợ ông vui mừng kêu lên.
Ngôi nhà có phòng khách ấm cúng với cửa sổ lớn nhìn ra vườn cải. Trong bếp là một chiếc bếp lò nhỏ, nơi khói bay lượn thơm lừng. Hai vợ chồng cùng nhau ngắm nhìn, lòng đầy hạnh phúc:
– Thật đẹp, phải không? – Bà hỏi.
– Ừ, giờ chúng ta đã có mái ấm, hạnh phúc lắm rồi!
Nhưng ít ngày trôi qua, bà vợ bỗng cảm thấy ngôi nhà chật chội, lòng tham bắt đầu nhen nhóm. Một buổi sáng, bà bày tỏ:
– Mình ơi, nhà, sân hẹp quá! Cá có thể cho ta một lâu đài to lớn không nhỉ? Chàng hãy đi xin cá nhé!
Lòng áy náy dâng trào, chồng chỉ lắc đầu:
– Này, chúng ta mới có nhà, cần gì lâu đài?
Nhưng bà cứ thúc ép, khiến ông không còn cách nào khác xách lưới đến biển.
Khi thấy tấm nước xanh đậm, ông kêu lên:
– Cá ơi, Indêben vợ tôi xin một lâu đài.
– Ông hãy về, vợ ông sẽ thấy điều đó.
Quay trở lại, ông kinh ngạc nhận ra rằng ngôi nhà tranh đã biến thành lâu đài lộng lẫy, với tường đá cẩm thạch và các hoa viên tuyệt đẹp. Vợ ông ngồi trên bậc thềm, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn quanh:
– Mình vào xem nào!
Trong lâu đài, mọi thứ đều xa hoa, từ đồ nội thất tới những món ăn ngon lành được bày biện. Nhưng chưa đầy hai tuần, bà lại cảm thấy chưa đủ. Lần nữa, bà nói:
– Mình ơi, tôi ước gì mình là nữ vương!
Chồng lo lắng phản đối nhưng cuối cùng cũng phải làm theo. Ông ra biển, thấy nước giờ đã màu tối sẫm. Gọi cá, ông ngập ngừng:
– Cá ơi, Indêben vợ tôi ước làm nữ vương.
– Hãy về, nào, vợ ông đã là nữ vương.
Khi ông về đến lâu đài, vợ ông hôm nay kiêu kỳ ngồi trên ngai vàng. Các hoàng thân đứng chầu hai bên, bà kiêu hãnh nhưng rồi lại chán nản, ra lệnh:
– Tôi muốn làm nữ hoàng!
Những ngày tháng cứ trôi qua, lòng tham cứ lớn dần. Ông đi ra biển, cảm thấy bất an và kiệt sức:
– Cá ơi, Indêben vợ tôi ước muốn làm nữ hoàng.
– Hãy về, bà đã trở thành nữ hoàng.
Ông trở về, nhưng thấy sự xa hoa đã tăng lên gấp bội với các lâu đài. Vợ ông hưng phấn ngồi trên ngai vàng vàng rực. Nhưng rồi chẳng bao lâu, mọi điều cũng chẳng đủ, bà muốn:
– Tôi muốn làm Giáo hoàng một ngày nào đó!
Cuối cùng, buộc lòng, ông lại ra biển trong cơn bão tố lớn. Ông cảm thấy mệt mỏi và sợ hãi. Khi ông gọi cá lần cuối, bão tố ập đến:
– Cá ơi, Indêben vợ tôi ước muốn làm Giáo hoàng!
– Hãy về, bà ấy sẽ thấy.
Khi ông về, mọi thứ đã trở lại như xưa, chỉ còn một túp lều nhỏ bên biển. Hai vợ chồng lại sống trong cuộc sống giản đơn, không còn những ước vọng lớn lao. Nhưng từ đó, họ học được một bài học quý giá về sự vừa đủ, sống đơn giản cũng là hạnh phúc.
Và thế là, họ sống bên nhau mãi mãi, với những khoảnh khắc bình dị nhưng tràn đầy yêu thương, hạnh phúc thực sự của đời người.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.