Ở làng Tiên Châu, hiện nay thuộc tỉnh Hưng Yên, có một chàng học trò tên Lê, mà người dân quen gọi là Như Hổ. Chàng có dáng người to lớn, khỏe mạnh, với khuôn mặt sáng láng và mái tóc đen dày, toát lên vẻ hào hùng, khiến mọi người ở làng phải nể phục. Dù cha mẹ chàng sống trong cảnh nghèo khó, nhưng họ vẫn quyết tâm nuôi dưỡng ngày đêm, lo cho con có được kiến thức. Ngày từ khi còn nhỏ, Như Hổ đã yêu thích việc học hành. Mỗi bữa cơm, cha mẹ chàng chăm lo cho một nồi cơm to, lên đến bảy bát, nhưng sau nửa năm, nguồn gạo trong nhà đã cạn kiệt, buộc chàng phải đi ở rể.
Nhà vợ chàng nằm ở làng Thiện Phiến, nơi ông nhạc có của ăn của để, khi Như Hổ đặt chân đến nơi, ông nhạc chỉ cho chàng một nồi cơm năm bát. Mặc dù vậy, Như Hổ vẫn thấy không đủ để thỏa mãn cái bụng đói của mình. Ngày qua ngày, thái độ học hành của chàng không có dấu hiệu khá lên, điều này khiến ông nhạc khó chịu.
Một hôm, ông nhạc đến thẳng nhà cha Lê và thắc mắc:
– Thưa ông, con của ông làm sao mà tôi không thấy nó học hành gì cả?
Cha của Như Hổ, với ánh mắt kiên định, đáp:
– Mỗi bữa ông cho nó ăn bao nhiêu?
– Một nồi năm bát – ông nhạc thẳng thắn.
– Như vậy thì sao nó học được? Nhà tôi dù có nghèo cũng phải cho nó ăn một nồi bảy bát mới đúng.
Từ đó, ông nhạc đã đồng ý cho Như Hổ mỗi bữa được ăn một nồi bảy bát. Thật kỳ diệu, chỉ sau vài bữa, Như Hổ đã bắt đầu chăm chỉ cầm sách vở. Nhưng người mẹ vợ không hài lòng, bà lầm bầm:
– Lấy vợ kén tông, lấy chồng kén giống. Ông đã chọn thứ đồ ăn hại này, sao lại mong nó làm nên tích sự gì?
– Nó ăn khỏe như vậy chắc phải có tài năng hơn người chứ? – ông chồng an ủi.
Một hôm, người mẹ vợ quyết định thử thách Như Hổ bằng cách bảo chàng đi vỡ ruộng hoang. Như Hổ vui vẻ nhận lời và nói:
– Ngày mai ông bà cứ nấu nhiều cơm cho con, con sẽ làm hết.
Sáng hôm sau, vừa ăn xong, Như Hổ cầm dao lớn ra đầu làng ngồi nghỉ dưới gốc cây đa. Gió nhẹ thổi qua, chàng thiu thiu ngủ, hoàn toàn không bận tâm đến công việc chờ đợi. Khi mẹ vợ trở về từ chợ, thấy chàng vẫn đang ngủ ngáy, bà tức tốc kéo chồng ra xem:
– Ông ơi, liệu còn nấu nhiều cơm cho nó ăn nữa không? Nó đang vỡ ruộng dưới gốc cây đa như một thằng nhàn rỗi!
Tuy nhiên, ngay lúc đó, Như Hổ đã tỉnh dậy, vươn vai một cái, rồi xắn quần, cầm dao bước xuống ruộng. Chỉ trong buổi chiều, chàng đã phát xong ba mẫu cỏ, thậm chí còn bắt được một lượng cá khổng lồ vì cá chạy không kịp. Khi cha mẹ vợ đến xem, họ vô cùng kinh ngạc trước cảnh tượng chàng rể của mình tài hoa vô cùng.
Mùa lúa chiêm chín vàng, mẹ vợ lại bảo Như Hổ đi mượn người để gặt lúa. Như Hổ biết tìm mãi không có ai, đành bảo:
– Họ không đến gặt, vậy con xin tự lực giúp thầy mẹ.
Lời nói chân thành ấy khiến mọi người cảm động. Như Hổ ngồi một mình gặt lúa và ăn hết chén cơm khổng lồ, chỉ với nửa ngày, chàng đã gặt xong hai mẫu. Cảnh tượng lúa chín vàng được bó lại thành những gánh lớn khiến cha mẹ vợ không thể không tán thưởng.
Dần dần, tình cảm giữa Như Hổ và cha mẹ vợ trở nên khăng khít hơn. Như Hổ chăm chỉ học hành và chỉ sau một thời gian ngắn đã thi đỗ làm ông nghè. Đến lúc thi cử, Như Hổ làm bạn với một anh chàng khác cũng nổi tiếng với khả năng ăn uống vô cùng phong phú tên là Nguyễn Thanh.
Khi bạn mời Như Hổ đến chơi nhà, chàng nửa đùa nửa thật nói:
– Nhà bác có đủ cho tôi ăn một tháng không?
Nguyễn Thanh phì cười:
– Cứ đến chơi đi, không phải lo đâu!
Ít lâu sau, Như Hổ và một người đầy tớ tới thăm Nguyễn Thanh. Lần đó, ông Thanh đi vắng, nên Như Hổ đã nhờ vợ bạn chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn, với một nồi cơm lớn cùng mấy mâm cỗ bưng lên. Khung cảnh náo nhiệt với sự xuất hiện của Như Hổ trở nên rộn ràng, nhưng tất cả những người hầu chỉ có một thầy một tớ tham gia bữa ăn, còn Như Hổ thì không màng đến việc gì khác, lấy hết cả phần cỗ.
Khi Nguyễn Thanh trở về và nghe vợ kể lại, ông chỉ cười mà nói:
– Đích thị là Lê Như Hổ rồi!
Vài năm sau, Như Hổ làm quan lớn trong triều đình. Một lần, được vua cử đi sứ Trung Quốc, Như Hổ mang theo một người hàng thịt làm bạn. Khi tới kinh đô, vua Trung Quốc nghe nói về người sứ giả ăn khỏe khác thường, bèn cho dọn một yến tiệc khổng lồ để kiểm tra khả năng của Như Hổ. Bữa tiệc trời đi với 18 mâm cỗ được bày biện trên 18 tầng cao, trong đó có cả một chiếc đầu cá được bày lên như một trò đùa.
Như Hổ, không chút do dự, đã leo lên từng tầng và ăn một mạch không ngừng. Đến tầng thứ 18, thấy cái đầu cá, chàng mỉm cười và nói:
– Tôi chưa bao giờ nếm thử thịt người, mà thực phẩm ở đây thật quý giá!
Mọi người xung quanh cảm thấy sốc, và ngài vua, mặc dù kính trọng Như Hổ, vẫn cảm thấy lời lẽ của chàng có phần xúc phạm. Dù vậy, Như Hổ được tha và qua đó, vua Trung Quốc cảm nhận được tài năng và sức mạnh của chàng.
Khi tại Trung Quốc, trời lại kéo dài những ngày hạn hán, vua ra lệnh cho các sứ giả cầu đảo mưa. Như Hổ, một lần nữa, khẳng định được tài năng của mình khi khuyên vua cho sứ giả các nước lớn cầu trước rồi mới đến lượt Việt Nam.
Cuối cùng, trời cũng đổ mưa sau những lễ cúng do người hàng thịt thực hiện. Dân chúng vui mừng, ca ngợi Như Hổ và người bạn của mình, họ đều nhận được phong tước và trọng thưởng. Vua Trung Quốc thậm chí đã yêu cầu Như Hổ ở lại để dạy dỗ hoàng tử. Dù lòng muốn trở về, Như Hổ đành ở lại với một phương pháp dạy học nghiêm khắc, nhưng cuối cùng cũng được vua Việt Nam tôn trọng và phong thưởng.
Cho dù Như Hổ có tài ba là thế, nhưng câu chuyện của chàng đã để lại một bài học nhân văn sâu sắc về sự chăm chỉ, lòng kiên trì và trí thức. Khi Như Hổ kết thúc cuộc đời mình, vua Trung Quốc đã gửi sứ giả sang tiễn biệt và ban tặng một chiếc áo quan bằng đồng, biểu trưng cho sự kính trọng và ghi nhớ đối với một con người đã một thời làm rạng danh đất nước.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.