Vào những năm đầu thế kỷ 15, giữa khung cảnh rừng núi hoang sơ của Lam Sơn, chàng tướng trẻ Lê Lợi quyết tâm đứng lên chống lại ách đô hộ của quân Minh. Mặc dù quân đội của ông ít ỏi, thiếu thốn lương thực, nhưng lòng yêu nước mạnh mẽ đã thôi thúc ông xông pha nơi hiểm nguy, trải qua bao trận chiến khốc liệt. Thời điểm khốn khó nhất đã đến, trong chiến dịch cuối tháng 4 năm 1418, Lê Lợi đã thất bại thảm hại ở Mường Một, phải vội vã rút lui về núi Trịnh Cao, nơi đây lại bị quân Minh vây chặt. Khung cảnh xung quanh trở nên u ám, những tán cây rừng nghiêng ngả theo gió, như đang chứng kiến nỗi trăn trở của những người chiến sĩ yêu nước.
Trong hoàn cảnh hiểm nguy đó, Lê Lợi quyết định họp các tướng lĩnh lại, muốn tìm ra một giải pháp cứu vãn tình hình cấp bách. Với ánh mắt đượm buồn, ông hỏi:
– Hôm nay chúng ta đang lâm vào hoàn cảnh ngặt nghèo. Có ai dám dũng cảm như vị tướng Kỷ Tín của đời Hán, tình nguyện hy sinh thân mình để bảo vệ cho chúng ta không?
Các tướng đều lặng lẽ, không ai dám lên tiếng. Giữa không khí ngột ngạt ấy, Lê Lai – một tướng sĩ gan dạ đã đứng dậy, đôi mắt sáng rực tựa như ánh sao băng giữa bầu trời đen kịt.
– Thưa chúa công, thần nguyện xin dâng mạng sống mình để cứu lấy giang sơn. Nếu như mai này đất nước được khôi phục, xin chớ quên ơn nghĩa của thần. Dù có phải chết, thần cũng không tiếc!
Nghe những lời chân thành ấy, Lê Lợi không khỏi chua xót, lòng tự hào về lòng trung nghĩa của Lê Lai ngay lập tức dâng trào. Lê Lai khẩn thiết tiếp tục:
– Chúng ta không thể cứ ngồi yên chờ chết, thưa chúa công. Nếu cứ khư khư trong thế kẹt này, thì mọi hy sinh, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ trở thành công cốc. Chỉ có hành động dũng cảm mới có thể mang lại hy vọng cho chúng ta!
Trước sự quyết liệt của Lê Lai, Lê Lợi đã cúi đầu cầu nguyện, lòng thành khẩn:
– Nếu Lê Lai vì nước mà tự nguyện đổi áo, ta nguyện với trời đất, nếu khi đất nước hồi sinh, ta không hồi tưởng, không tri ân, thì xin cho địa vị và quyền uy của ta biến thành tro bụi.
Lê Lai nhận lệnh, dũng cảm mang theo hai con voi cùng với 500 tinh nhuệ quân lính tiến thẳng vào doanh trại quân Minh, như sấm rền giữa đại ngàn. Ông hùng dũng giong ngựa, cổ vũ tinh thần:
– Ta là chúa Lam Sơn, hãy đến đây!
Quân Minh tưởng thật là Lê Lợi, liền xông vào vây đánh một cách quyết liệt. Cảnh chiến trường diễn ra đầy hỗn loạn, tiếng chém giết, tiếng la hét vang vọng khắp không gian, mây đen lẫn với bụi đất cuồn cuộn bay lên giữa trời. Lê Lai, một tấm gương sáng ngời về lòng hy sinh, đã chiến đấu kiên cường, tiêu diệt không ít quân thù, nhưng cuối cùng, sức lực cạn kiệt, ông đã bị bắt và chịu hình phạt tàn khốc. Ngày 29 tháng 4, là ngày mà triều đình Minh đã ghi nhận một đau thương mà lòng trung nghĩa của ông đã để lại.
Thừa dịp quân địch lơi lỏng, Lê Lợi đã cùng các tướng thoát ra khỏi vòng vây, tấm lòng của cô tịch và xót thương dâng trào. Ông sai người tìm kiếm thi thể của Lê Lai, mang về an táng ở núi Lam Sơn, nơi đất thiêng với bao kỷ niệm. Hình ảnh của Lê Lai mãi mãi sống trong tâm khảm của nhân dân, trở thành biểu tượng của lòng trung thành với đất nước.
Bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh vì nghĩa lớn chính là thông điệp mà Lê Lai để lại cho thế hệ sau, nhắc nhở chúng ta hãy luôn quý trọng tự do và cuộc sống hòa bình mà tổ tiên đã bỏ công sức, máu xương giành lấy.
Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.