Từ buổi bình minh của tạo hóa, khi đất mẹ vừa hình thành và hàng triệu loài sinh vật dưới ánh mặt trời, mọi loài đều giao tiếp bằng một thứ ngôn ngữ chung như con người. Trong thế giới tươi đẹp ấy, chúng cùng chung sống hòa thuận, không ai khuất phục ai, không ai ngược đãi nhau. Tuy nhiên, trên những tán cây cao vút, có một loài luôn ngạo nghễ và ranh ma hơn cả, đó chính là lũ khỉ. Chúng tự hào với khả năng chạy nhảy linh hoạt giữa mặt đất và trên các ngọn cây, vì vậy mà chúng không ngần ngại bắt nạt những loài nhỏ bé hơn.
Vào một ngày nắng ấm, giữa công viên xanh rực rỡ, một đàn khỉ đã đến một bãi cỏ rì rào, nơi có một đàn châu chấu đang nhảy nhót say mê. Phía dưới bầu trời xanh biếc, đàn châu chấu bay nhảy đầy hứng khởi, chúng cất tiếng chirrup phấn khởi, như hòa vào bản hợp xướng của thiên nhiên. Nhìn thấy chúng, lũ khỉ không khỏi ghen tức, trong lòng chúng dấy lên một kế hoạch xấu xa.
Một hôm, từ trong rừng sâu, cả đàn khỉ kéo nhau đến bãi cỏ. Chúng lăn lộn, nghịch ngợm trên thảm cỏ xanh, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn. Những chú châu chấu non, vẫn còn yếu ớt trong hành trình tập bay, đã bị khỉ đè chết vô số. Đau lòng trước cảnh tượng đó, Khoàng Tý châu chấu liền quyết định đến gặp Khoàng Tý khỉ để kiện tụng.
Nhưng lũ khỉ không chỉ làm ngơ mà còn to tiếng mắng:
– Hừm! Các ngươi chẳng có giá trị gì cả, mà dám lên mặt nói chuyện với bọn ta? Muốn yên ổn, thì mau cút khỏi đây ngay! Khu đất này là của chúng ta!
Khoàng Tý châu chấu, với cánh mỏng manh mà hừng hực khí phách, kiên quyết đáp:
– Các bác nhớ sai rồi! Đây là nơi tổ tiên chúng tôi đã sống, đã chết. Nơi này là của chúng tôi, chứ không phải của lũ khỉ như các bác đâu!
Bị châm chọc, lũ khỉ quát hỏi:
– Các ngươi có gì chứng minh? Chỉ là những con côn trùng bé nhỏ, sao dám đấu lý với bọn ta?
Khoàng Tý châu chấu tiếp tục chỉ thẳng vào một mô đất nhô cao giữa bãi cỏ:
– Nhìn kia! Đó chính là nơi yên nghỉ của tổ tiên chúng tôi. Chúng tôi ở đây để gìn giữ thiêng liêng phần mộ của họ.
Lũ khỉ bật cười ha hả như thể vừa nghe một trò cười. Không kìm nổi tức giận, Khoàng Tý châu chấu lớn tiếng:
– Này bọn khỉ! Đừng cậy lớn mà ức hiếp chúng tôi! Mặc dù chúng tôi nhỏ bé nhưng không sợ hãi các ngươi đâu! Nếu muốn đánh nhau thì cứ đánh!
Khỉ vẫn cười khẩy đáp lại:
– Các ngươi dám khiêu khích chúng ta à? Một cú phẩy tay của chúng ta đủ đánh bay cả đàn các ngươi!
Dưới bầu trời trong xanh, nhưng không khí giữa hai bên càng thêm ngột ngạt. Khoàng Tý châu chấu cứng cỏi tuyên bố:
– Ngày mai, chúng ta sẽ gặp lại ở đây!
Lũ khỉ chỉ biết cười khinh bỉ rồi lăn ra ngủ, khung cảnh bãi cỏ lại trở về yên tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.
Tối đó, Khoàng Tý châu chấu trở về kêu gọi đồng bào của mình, quyết tâm phản kháng lại sự áp bức. Cả đàn châu chấu tập hợp, đôi mắt đỏ ửng, bên tai là tiếng trò chuyện xôn xao.
– Khoàng Tý ơi! Chúng ta bé nhỏ, làm sao đánh lại bọn khỉ lớn xác? Cứ chạy trốn đi cho xong, có cần phải liều lĩnh vậy không?
Nhưng phản ứng đó bị phản đối ngay lập tức:
– Không! Đồng cỏ này là của tổ tiên chúng ta, gia sản của né! Chúng ta không thể đứng nhìn bọn chúng làm loạn. Nếu không đứng lên thì sẽ không bao giờ ngẩng cao đầu được nữa!
Một con châu chấu già, mặc dù đã yếu chân do bị khỉ trước đó giẫm phải, cũng cùng chung giọng nói:
– Tôi đã sống đến tuổi xế chiều. Nếu không trả được thù này, tôi sẽ không nhắm mắt được! Chúng ta không mạnh, nhưng nếu hợp sức lại, chúng ta sẽ thành công! Để thắng, mỗi người hãy bay lên chúng nó, tạo nên một rối loạn. Khi bọn khỉ ra tay đánh, hãy tránh đi, chúng sẽ tự làm đau nhau!
Mọi châu chấu đều hô vang theo kế hoạch, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Khoàng Tý châu chấu đôn đốc những mái đầu xanh tốt, chọn những ai mạnh khỏe nhất. Tình đồng đội thật cảm động, họ cùng nhau quyết tâm.
Rạng sáng, khi ánh mặt trời chưa kịp ló dạng, đàn khỉ đã kéo đến bãi, mỗi con một đoạn gậy cứng trên tay. Chúng cứ tưởng rằng việc này sẽ dễ dàng, nhưng lại chẳng thấy bóng châu chấu nào.
Khoàng Tý châu chấu mỉm cười chế giễu:
– Chúng ta đang bận ngủ đây! Muốn đánh nhau sao? Hãy kiên nhẫn nhé!
Mãi đến giữa trưa, mặt trời vươn cao, bụng khỉ đã đói meo mới thấy các chú châu chấu. Đàn châu chấu đồng loạt xuất hiện, như làn sóng chao đảo. Lũ khỉ hốt hoảng, cuống cuồng chạy loạn, không biết đâu là địch hay là bạn. Châu chấu nhảy lên đậu nơi đầu, lưng và cánh tay của chúng, tạo nên một cuộc chiến rầm rộ không hề ngờ tới.
Hỗn loạn, tiếng của khỉ vang lên lộn xộn giữa bãi cỏ, châu chấu thì như mũi tên bay qua bay lại, đậu nơi đâu thì chỉ cần một cái vẫy tay, khỉ đã tự đánh vào nhau thê thảm. Chỉ sau chốc lát, bụi cỏ đã được nhuộm đỏ bởi ánh sáng của những kẻ lớn xác nhưng ngu dại.
Cuối cùng, bọn khỉ hung hãn, kẻ ức hiếp không còn nữa. Châu chấu đã hay tin chiến thắng, đua nhau nhảy nhót vui mừng. Đồng cỏ lại được khôi phục nguyên vẻ bình yên như xưa.
Bài học từ câu chuyện: Sống chung, bình đẳng và cùng nhau đoàn kết, dù nhỏ bé nhưng nếu đứng lên phản kháng đúng cách thì mọi nỗi đau sẽ được nâng niu và trả lại phẩm giá vốn có.
Ghi theo lời kể của Chị Khoàng Go Pờ, Bản Mù Cả, Xã Mù Cả, Mường Tè – Lai Châu
Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.