Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé nằm giữa những triền đồi xanh rì, có một người mẹ hiền lành. Bà nuôi dưỡng hai đứa con trong căn nhà nhỏ mà tình thương của mẹ đã trang trí bằng những ước mơ và hy vọng. Đứa lớn mang tên Nhà, lên năm tuổi, và đứa nhỏ là Gạo, mới chỉ lên ba. Sự nghèo khó luôn đeo bám gia đình họ, nhưng tình yêu thương không bao giờ thiếu.
Khi được sinh ra, người bố khắc khổ đã thì thầm:
– Mỗi ngày, chúng ta làm việc như những con trâu, nhưng chẳng bao giờ có được một nơi tạm trú. Hãy đặt tên cho con là Nhà, để sau này nó sẽ có nơi nghỉ ngơi khỏi mưa nắng.
Người mẹ, với đôi mắt ướt lã chã, gật đầu:
– Chúng ta sẽ gọi con là thằng Nhà.
Khi sinh thêm bé Gạo, người bố lại không kìm được:
– Mỗi ngày, chúng ta cặm cụi kiếm sống, mà cái bụng vẫn đói cồn cào. Đặt tên cho con là Gạo, để sau này có cơm ăn.
Người mẹ, với trái tim trĩu nặng, cũng đồng ý:
– Thế thì con sẽ là con Gạo.
Lòng thương cảm của họ dành cho những đứa trẻ thật bao la, và họ hứa với lòng sẽ cố gắng để những đứa con không phải chịu thiếu thốn.
Hằng năm trôi qua, vợ chồng họ kéo nhau làm việc như những con ong chăm chỉ. Người bố ngày ngày ra đồng cuốc đất, còn đêm thì tìm kiếm trong rừng. Nhưng sản phẩm của những nỗ lực đó đều đi vào tay Chúa làng, kẻ đã bóc lột sức lao động của họ một cách trắng trợn. Chúa làng không chừa một thứ gì, từ gạo đến cua, từ lúa đến hươu nai.
Một hôm, giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông, thằng Nhà phải chống chọi với cái rét, còn con Gạo thì đói lả đi. Người bố mất bình tĩnh, quỳ trước mặt Chúa làng, giọng lạc đi:
– Xin Chúa hãy nhân từ cho con được mang về một nắm lúa, các con con đang khóc…
Nhưng Chúa làng, với ánh mắt dữ tợn, đã quát tháo:
– Từ ngọn cây cho đến hòn đá, mọi thứ đều thuộc về ta. Ngươi dám cầu xin? Cút đi!
Tiếng quát của Chúa làng như búa tạ, người bố rời đi trong nỗi tuyệt vọng. Chẳng bao lâu sau, dã tâm của Chúa làng đã khiến người bố phải trả giá, và dây xích tội ác của hắn chồng chất lên đầu những kẻ nghèo khổ khác.
Trong đêm rét giá lạnh, người mẹ ôm chặt lấy con. Hai đứa trẻ cứ khóc lóc vì đói rét, nhưng người mẹ kiên cường đã giữ vững niềm tin. Bà hy vọng cơn bão này sẽ qua, song trái tim bà cũng đau như bị xé rách khi nghĩ đến đứa con.
– Các con, hãy nín đi, mẹ sẽ làm mọi điều để bảo vệ các con! – Bà thì thầm, và lòng tràn đầy tình mẫu tử.
Tối hôm đó, bà nghe tiếng lạc đi của những con rận trong manh áo rách, chúng cũng cảm thông cho nỗi khổ của mẹ con bà. Một con rận nhỏ đã đến bên cạnh bà, nhẹ nhàng nói:
– Bà ơi, Chúa làng đã giết chồng bà rồi. Bà phải trốn ngay, không thì sắp bị bắt tới nơi!
Nghe vậy, người mẹ vội vàng đánh thức hai đứa con, trong trái tim bà đầy lo âu nhưng cũng tràn ngập quyết tâm giữ gìn sự sống cho các con.
Khi tiếng nhạc của ngựa lạc loài vang vọng trong không khí, người mẹ cõng thằng Nhà trên lưng, ôm con Gạo trong tay, chạy về phía những ngọn núi, nơi có sự bình yên dường như đang chờ đợi họ.
– Mẹ ơi, sao mẹ lại cõng chúng con đi giữa đêm đông thế này? – Thằng Nhà hỏi, đôi chân nhỏ bé của nó co lại vì lạnh.
– Mẹ đang đưa các con đến nơi an toàn, nơi không ai có thể tìm thấy ta! – Bà trả lời, mắt đẫm lệ nhưng lại đầy quyết tâm.
Hai đứa trẻ run bần bật, nhưng khi nghe thấy giọng nói yêu thương của mẹ, chúng siết chặt hơn.
Dọc đường, mẹ con họ phải vượt qua nhiều thử thách, những cơn gió lạnh như muốn thổi bay đi cả hy vọng của họ. Nhiều lúc, người mẹ suy nghĩ: “Chạy đến đâu thì cũng không có thức ăn cho con, nhưng có lẽ khi lên cao, họ có thể tìm được một nơi ẩn náu an toàn.”
Một chút ánh sáng le lói nơi đàn rận nói với người mẹ địa điểm của ông lão Đá, người giữ những kho gạo. Bà ngay lập tức tìm đến ông, và không còn lời nào cần phải ngỏ, ông lão đã nhiệt tình đưa cho bà một nửa giỏ gạo.
– Hãy lấy đi và nuôi dưỡng hai đứa con, – ông lão nói, đôi tay nhâm nhi nuôi vững khát vọng.
Người mẹ vô cùng xúc động, với lòng biết ơn chân thành, bà ôm lấy giỏ gạo và lại tiếp tục cuộc hành trình.
Thời gian trôi qua, trái tim người mẹ càng thêm mạnh mẽ khi bà thấy thoải mái hơn khi vừa có gạo mang về cho con cái. Tuy nhiên, nỗi lo sợ vẫn đeo bám, bà không thể không suy nghĩ về Chúa làng, người tiếp tục đe dọa hạnh phúc của gia đình.
Khi họ cuối cùng trèo lên một ngọn núi cao chót vót, cảnh vật xung quanh biến thành một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Bà thốt lên:
– Đây là nơi mà kẻ thù sẽ không còn tìm thấy chúng ta!
Tuy vậy, thằng Nhà đã nhắc nhở:
– Mẹ ơi, nếu người nhà Chúa làng có thể lên đây?
Thế là người mẹ, trong tâm trạng lo âu, quyết định phải lên cao hơn nữa. Cuộc hành trình gian khổ bám theo những tảng đá khó nhọc đã làm bàn tay bà nứt nẻ, nhưng bà không cho phép nỗi đau len lỏi vào trí óc của mình.
Cuối cùng, khi chỉ còn lại những đám mây trắng lơ lửng, họ tìm thấy một nơi an toàn, nơi mà ánh sáng mặt trời lấp lánh qua những tán cây. Bà đã quyết định:
– Ở đây thật yên bình. Chúa làng và những người kia không thể làm hại chúng ta nữa!
Nhưng hạnh phúc của bà lại không bền lâu. Nỗi lo sợ vì gạo ăn không đủ cho hai đứa trẻ đã làm người mẹ không thể yên lòng. Một lần nữa, bà tham vọng tìm kiếm cái ăn cho con mình. Và vừa lúc đó, người mẹ đột nhiên nghe thấy tiếng thở dài.
– Rận ơi, hãy trở về tìm con gạo cho chúng tôi. Ngày mai, tôi tự nguyện làm tất cả để phục vụ cho cả hai đứa – bà thì thầm.
Cuốn theo những dòng suy nghĩ, bà cảm thấy mình sẽ không bao giờ trở lại. Và rồi những giọt nước mắt bắt đầu rơi. Nhưng bà không cho phép mình gục ngã, vì bên cạnh bà là hai đứa trẻ cần được bảo vệ.
Rồi người mẹ cùng các con đi ra giữa rừng, nơi mà thiên nhiên thật đẹp, những dòng suối róc rách, và không khí tràn đầy hương thơm của đất trời. Nhưng trong cái đẹp ấy, bà vẫn loay hoay lo sợ về cái đói, cái rét sẽ đến với hai con.
Khi thời khắc sinh mệnh đến gần, ánh sáng lấp lánh trong không trung như một lời hứa đầy hy vọng. Khung cảnh tươi đẹp xung quanh càng khiến bà thêm kiên định hơn với ước mơ ấm no cho những người mình yêu quý.
Người mẹ không hề giản đơn, bà là biểu tượng cho tình mẹ vô bờ bến. Cuối cùng, những giấc mộng tốt đẹp đã đến, nhưng bà biết rằng, không chỉ có bà, mà còn có những thế lực yêu thương và khát vọng khác đang chờ đợi để tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn cho con cái của mình.
Và cuối cùng, khi ánh sáng rực rỡ của mặt trời chiếu rọi khắp không gian, cũng là lúc tình mẫu tử và hy vọng vươn mình trong những cánh rừng xanh, cuộc sống sẽ không dễ dàng, nhưng tình thương sẽ luôn là ngọn đuốc dẫn lối cho bao tâm hồn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.