Vào thời kỳ Tấn, tại một vùng quê yên bình, có một vị quan huyện tên Phù Dung. Ông được biết đến không chỉ vì tài năng ứng xử thông minh mà còn bởi sự công bằng và lòng nhân từ của mình. Dưới ngọn cây cổ thụ xanh rờn, những người dân quanh làng thường nhắc đến ông với lòng ngưỡng mộ.
Vào một buổi chiều âm u, khi ánh nắng đã nhạt dần, một bà lão yếu đuối với bộ quần áo rách rưới đang lững thững về nhà sau một ngày vất vả. Bỗng nhiên, một tên cướp hung hăng xuất hiện như một cơn gió dữ, hắn chặn đường và đe dọa bà lão, yêu cầu bà giao nộp tất cả số tiền mà bà đang cất giữ.
Bà lão hoảng hốt, lòng muốn chạy nhưng chân như bị đè nặng. Với giọng phát ra từ sâu thẳm nỗi lòng, bà bất chợt hét lên kêu cứu. Đã từ lâu, một tiếng kêu cứu đầy đau thương như thế dội vào không gian, khiến tên cướp hoảng sợ và lập tức quay đầu chạy trốn.
Sau khi tên cướp bỏ đi, một đám đông người qua đường đã dừng lại, ánh mắt họ tràn đầy lo lắng và thương xót cho bà lão. Nhiều người tiến đến an ủi bà, nhưng dù thế nào cũng không thể xoa dịu được nỗi sợ hãi lúc nãy. Cảnh tượng ấy thật đau lòng, và câu chuyện về sự bất công vẫn tiếp diễn trong lòng họ.
Giữa lúc rối ren, hai thanh niên trẻ tuổi xuất hiện từ đằng xa, tranh luận sôi nổi như thể họ đang tham gia một cuộc thi. Một trong số họ, với ánh mắt khẩn trương, hướng về phía bà lão và nói:
“Bà ơi, đây là số tiền của bà, tôi đã tìm thấy nó!”
Người còn lại, với giọng điệu đầy tức giận, không chịu kém:
“Cái đó không phải của tôi sao? Tôi chính là người đã bắt tên cướp và đã đuổi theo hắn!”
Đám đông xung quanh bối rối không biết ai đúng ai sai, vì cả hai chàng trai đều nhiệt tình khẳng định mình là người tốt. Có người đề nghị mời bà lão nhận diện, nhưng ánh mắt bà hoang mang, khẽ lắc đầu:
“Khi ấy, tôi chỉ nhìn thấy một cái bóng đen, ánh sáng của trời chiều đã che khuất mọi khuôn mặt. Tôi không thể biết ai là cướp cả.”
Dưới ánh sáng nhạt của buổi chiều muộn, sự im lặng bao trùm lên mọi người. Họ quyết định đưa cả hai thanh niên lên công đường, nhờ Quan huyện Phù Dung giải quyết. Khi họ đến nơi, vị quan được sự tín nhiệm của dân chúng đã lắng nghe câu chuyện và quyết định thực hiện một thử thách.
Ông mỉm cười, lòng tràn đầy sự công bằng. Ông nói:
“Bây giờ, mỗi người hãy chạy đến Phụng Dương môn. Ai đến trước sẽ là người tốt, còn người còn lại chắc chắn là tên cướp.”
Hiệu lệnh phát ra, hai chàng trai lập tức lao đi, lòng đầy quyết tâm. Tuy nhiên, một lúc sau, người chạy đến Phụng Dương môn đầu tiên lại chính là người đã tự nhận mình là người bắt cướp.
Nhìn thấy người kia về đến, Phù Dung quát lớn:
“Ngươi chính là tên cướp đã cướp tiền của bà lão, có đúng không?”
Người đó, mặt tái mét, vội vã cãi lại:
“Sao ngài lại bảo tôi là kẻ cướp?”
Phù Dung đáp, giọng điệu dứt khoát:
“Nếu ngươi thực sự là người tốt, thì sao lại có thể chạy đến đây sau người kia? Sự thật vẫn sẽ cho thấy ai đúng ai sai.”
Chàng trai cúi đầu, ánh mắt chất chứa nỗi hối hận. Giữa không gian im lặng, mọi người chứng kiến được bài học quý giá về sự trung thực và lòng can đảm. Câu chuyện không chỉ là về cái ác, mà còn là về sự mạnh mẽ của sự thật và tinh thần đối mặt với trách nhiệm. Trong từng hơi thở, người ta cảm nhận được rằng công lý vẫn tồn tại, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.