Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bên rìa rừng sâu xanh thẳm, có một đôi vợ chồng nọ sống cùng bảy cậu con trai. Dù họ mong mỏi có được một cô con gái, nhưng điều ước đó dường như mãi mãi không thành hiện thực. Thế nhưng, một ngày kia, niềm hy vọng của họ đã được thắp lại khi người vợ mang thai và cuối cùng đã sinh ra một cô con gái xinh xắn.
Cô bé tuy rất đáng yêu nhưng lại rất nhỏ bé và yếu ớt, khiến cho cha mẹ lo lắng không nguôi. Họ quyết định nhanh chóng tổ chức lễ rửa tội cho cô con gái nhỏ để cầu xin sự bình an và sức khỏe cho đứa con. Người cha đầy sốt ruột đã sai cậu con trai lớn nhất đi ra suối lấy nước. Sáu cậu em nối gót theo sau, tất cả cùng tranh nhau múc nước trong niềm phấn khích. Trong lúc những trận gió mùa hè thổi qua, một chiếc bình vô tình lăn xuống dòng suối trong vắt.
Nhìn thấy chiếc bình mất hút, cả bảy cậu bé hoảng hốt, không dám quay về nhà. Từ ngôi nhà, người cha bắt đầu cảm thấy bồn chồn khi con trai mãi không quay trở lại.
“Mấy đứa nhóc này lại lêu lỏng không chịu làm việc!” – ông đã tức giận nói.
Càng nghĩ đến việc con gái không thể được rửa tội, lòng ông trở nên nặng trĩu.
“Ước gì cả bảy đứa con này biến thành quạ!” – Đó là những lời rủa xả ra trong cơn giận dữ.
Chưa kịp nuốt lời, bỗng nhiên, một làn gió mạnh vỗ cánh vang lên. Trên bầu trời xanh thẳm, bảy con quạ đen kịt, bay lượn vòng quanh, báo hiệu cho ông một thực tại khắc nghiệt mà ông không thể nào hối hận được nữa.
Dẫu vậy, đôi vợ chồng vẫn tìm thấy an ủi khi thấy cô con gái nhỏ ngày một khỏe mạnh và đẹp đẽ. Nhưng dòng đời trôi qua, cô bé dần nhận ra được tiếng tăm của mình trong làng, rằng vẻ đẹp của cô chính là nguồn cơn của nỗi buồn trong lòng cha mẹ, khi mà cô đã khiến cho bảy anh trai phải chịu đựng kiếp quạ xấu số. Cô chạm đến nỗi đau trong lòng, quyết không thể sống vô tâm khi biết rõ đồng máu của mình vẫn đang đau khổ.
Với lòng quyết tâm mãnh liệt, cô quyết định ra đi, đương đầu với mọi thử thách, để cứu lấy các anh trai. Cô chỉ mang theo một chiếc nhẫn nhỏ – kỷ vật của cha mẹ, một ổ bánh mì để lót dạ, một bình nước nhỏ để giữ sức và một chiếc ghế con để nghỉ ngơi khi cần thiết.
Cô băng qua những cánh đồng xanh mướt, vượt đồi núi trập trùng, cho đến khi nơi chân trời rực sáng. Đầu tiên, cô đến gần mặt trời, nhưng ánh nắng chói chang khiến cô cảm thấy như bị thiêu đốt. Như con chim dũng cảm, cô tiếp tục hành trình, tìm đến mặt trăng, nhưng không gian lạnh giá nơi đây lại làm trái tim cô run rẩy. Lại tiếp tục, cô băng đến các vì sao, nơi những vì sao lấp lánh chào đón cô với ánh sáng rạng ngời.
Sao Mai đứng dậy, ánh sáng của nó rực rỡ như một bảo vật, bảo cô:
“Nếu con muốn giải cứu anh trai, hãy nhận lấy chiếc xương nhỏ này. Nó sẽ là chìa khóa mở cánh cửa dẫn vào núi thủy tinh, nơi các anh con đang bị giam giữ.”
Cô bé cảm ơn Sao Mai, cẩn thận gói chiếc xương lại và tiếp tục cuộc hành trình. Cuối cùng, cô đã đứng trước núi thủy tinh lấp lánh như những giọt sương ban mai. Cô thấy cửa núi đóng chặt. Lòng tràn ngập lo âu, cô lục lọi nhưng không thấy chiếc xương đâu nữa. Nỗi sợ cháy bỏng lan tỏa trong tim, bao quanh cô như một cơn bão tố.
“Họ không thể tiếp tục mãi như vậy!” – cô nhủ thầm và lấy dao bén cắt một mẩu ngón tay mình, đặt vào lỗ khóa. Cánh cửa mở ra, cô ghé vào trong và gặp một người lùn đang chiêu đãi những bữa ăn tuyệt vời chuẩn bị cho các anh trai cô.
“Con đến tìm gì ở đây?” – người đàn ông lùn nhìn cô bé bằng đôi mắt đầy sự châm biếng.
“Con tìm các anh của mình, những con quạ.”
“Bây giờ họ chưa về, nhưng nếu con muốn, chờ đợi họ thì con có thể ở lại.”
Cô bé không chần chừ, bước vào và khi bữa ăn đã sẵn sàng, cô góp phần vào, ăn từng miếng từ bảy chiếc đĩa nhỏ và uống từng hớp từ bảy chiếc cốc. Cô nhẹ nhàng thả chiếc nhẫn của mình vào chiếc cốc nhỏ nhất, với hy vọng rằng nó sẽ là cầu nối giữa cô và các anh.
Bất ngờ, cô nghe thấy tiếng vỗ cánh từ trên cao. Người lùn lập tức nói:
“Họ về rồi, hãy chuẩn bị nhé.”
Các con quạ ngay lập tức bay vào, tìm kiếm chiếc đĩa và cốc của mình, hăng say hỏi nhau:
“Ai đã động vào đĩa của tôi? Ai đã uống cốc này?”
Khi con quạ thứ bảy uống hết cốc của mình và phát hiện chiếc nhẫn quen thuộc, nó đã reo lên:
“Nguyện ước rằng em gái chúng ta ở đây, chúng ta sẽ được giải thoát!”
Nghe vậy, cô bé từ phía sau bước ra, và ngay lập tức, bảy con quạ hóa thành bảy chàng trai, ôm chầm lấy nhau trong niềm hạnh phúc mãnh liệt. Họ cùng nhau trở về, hướng về ngôi nhà thân yêu, nơi tình yêu thương và hy vọng chờ đợi họ. Và từ đó, trong lòng tất cả, họ hiểu rằng tình yêu gia đình luôn là sức mạnh lớn lao giúp họ vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.