Một buổi sáng tinh sương, khi ánh nắng chỉ mới rọi qua những tán lá xanh mướt của rừng cây, giọt sương mai còn đọng lại trên những bông hoa dại, tôi tỉnh dậy bên cạnh Stepca, anh trai của tôi. Cửa sổ mở toang, gió dịu mát thổi vào, thì thầm như gửi gắm những điều kỳ diệu của cuộc sống.
Dưới ánh sáng nhẹ nhàng, tôi nhìn thấy Stepca vẫn ngủ say, khuôn mặt anh ấy ánh lên vẻ hồn nhiên và vô tư. Cảm thấy tràn đầy tinh thần khám phá, tôi thì thầm với chị Liôla:
“Chị Liôla, chị nghĩ sao nếu mình xoay chân Stepca lại hướng ngược lại nhỉ? Nếu không, anh ấy có thể dẫn mình đến nơi rừng thiêng nước độc nào đó mà mình không hề biết!”
Liôla gật đầu đồng tình, ánh mắt cô ấy lấp lánh như những vì sao trong đêm. Cả hai chúng tôi cùng nhau lén lút lại gần và nhẹ nhàng xoay chân Stepca. Dù đang mơ màng trong giấc ngủ, Stepca chỉ khẽ rên rỉ và tiếp tục ngủ.
“Chúng ta nên để cho anh ấy tiếp tục ngủ, như thế, mình có thể tự quyết định hành trình khám phá của mình!” Liôla nói, nụ cười trên môi khiến tôi cảm thấy phấn chấn hơn bao giờ hết.
Hồi tưởng lại thời điểm cách đây không lâu, tôi mới chỉ là một cậu bé sáu tuổi ngờ nghệch. Khi đó, tôi chưa hề biết rằng trái đất hình cầu, cho đến khi anh Stepca, cậu trai hàng xóm, giảng giải cho tôi nghe:
“Cậu biết không? Nếu ta cứ đi thẳng mãi về phía trước, cuối cùng ta sẽ trở lại nơi bắt đầu. Thế giới giống như một vòng tròn lớn vậy!”
Tôi tròn mắt ngạc nhiên, không thể hình dung được điều đó. Ngạc nhiên, tôi hỏi:
“Nhưng nếu như vậy, sao chúng ta không bị lạc đường nhỉ?”
Stepca nhe răng cười, cốc nhẹ vào đầu tôi:
“Đừng lo, Minca. Chỉ cần đi thẳng là có hướng, ai cũng vậy cả! Chỉ có những người ngu ngốc mới không biết như vậy.”
Nghe anh nói, tôi vừa cảm thấy chột dạ vừa muốn chứng tỏ rằng mình là người thông minh. Và để chứng minh, tôi đã quyết định mang theo con dao nhíp xinh xắn của mình, tặng cho Stepca với hy vọng được đi cùng trong chuyến phiêu lưu kỳ thú của cậu ấy.
Bất ngờ, Stepca vui sướng, nhảy cẫng lên và nói:
“Vậy thì, chỉ cần chúng ta chuẩn bị thật tốt là có thể lên đường ra thế giới rộng lớn rồi!”
Ngày hôm sau, khi bố mẹ tôi về thành phố, trong khi mẹ Stepca ra giặt giũ bên dòng sông trong xanh, ba đứa trẻ lập tức từ giã làng nhỏ Peski để bắt đầu cuộc hành trình khám phá những điều vĩ đại. Chúng tôi đi theo con đường nhỏ xuyên qua khu rừng rậm rạp, nơi những tán cây che chắn ánh nắng, chỉ để lại những vết sáng lấp lánh chạy dọc trên nền đất.
Con chó Tudich, một chú chó thân thuộc của Stepca, sủa vang và dẫn đường như một vị chỉ huy hăng hái. Nặng trĩu một chiếc túi lớn chứa bánh mì, đường, và những món đồ cần thiết, Stepca dáng đi thư thả cùng với chị Liôla, người vừa nhảy muối vừa cười đùa. Tôi đi sau cùng, ôm chặt đống vũ khí và cần câu, cảm giác vừa hồi hộp vừa hào hứng như một chiến binh lên đường chinh phục thiên hạ.
Quá trình di chuyển nhanh chóng trở nên căng thẳng khi chiếc túi trở nên nặng nề. Stepca khẽ kêu lên:
“Tao không thể chịu nổi nữa! Hãy thay phiên nhau vác đi thôi!”
Chị Liôla, sau một lúc cố gắng cũng không chịu nổi trọng lượng, liền quăng xuống đất và phân công cho tôi vác. Bất ngờ, cái bọc trên vai tôi nặng đến mức khiến tôi chao đảo, không thể duy trì thẳng đứng. Chỉ sau vài bước, tôi đã ngã nhào xuống rãnh, đồ đạc văng tung tóe khắp nơi.
Cảnh tượng lúc đó thật hài hước, khi tất cả những đồ vật nặng nề vỡ tan như những giấc mơ nhỏ nhoi, trong khi Stepca và Liôla cười lăn lốc, không chút thương tiếc. Tham lam và không lo lắng về điều gì, Tudich đã thó tay vào ăn miếng mỡ trong đống đồ và cả ba chúng tôi cùng bật cười.
Sau khi lục tục đứng dậy và thu gom lại những gì còn sót lại, chúng tôi quyết định nghi ngơi dưới bóng cây cao. Stepca ngồi xuống, chân duỗi ra và chia sẻ ý tưởng của mình về việc đặt chân hướng về phía cần đi trong lần nghỉ ngơi, như bao vị du khách từng trải nghiệm.
Những giây phút hạnh phúc và bình yên lướt qua, thì bất chợt, một đàn ong xuất hiện, làn sóng sợ hãi lan rộng trong lòng tôi. Điều đó khiến mặt tôi đau nhức khi một con ong châm vào má. Tôi hoảng loạn, vội vã theo lời Stepca, lấy đất ướt đắp lên vết châm để giảm đau.
Khi chúng tôi tiếp tục đi, ánh sáng mặt trời dần tắt và đêm về nhanh chóng. Cuối cùng, Stepca quyết định nghỉ qua đêm trong rừng. Chúng tôi nhóm lửa nhưng không có ánh sáng. Vào hoàn cảnh tăm tối, những âm thanh của cây cối và động vật hoang dã trở nên rùng rợn hơn bao giờ hết. Trong khoảnh khắc đầy lo lắng ấy, chúng tôi không những học được cách đứng vững mà còn hiểu rằng cuộc sống không chỉ là những chuyến đi mà còn là những trải nghiệm đầy ý nghĩa, dù có khó khăn và thách thức.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló dạng, Liôla khẽ lay tôi dậy. Chúng tôi ngồi đối diện với Stepca, khuôn mặt anh đang ngái ngủ với nụ cười tỏa sáng. Nắm chặt tay nhau, chúng tôi cùng nhau xoay chân anh là một kỷ niệm đáng nhớ của chuyến đi này.
“Bây giờ chúng ta đã tìm ra hướng mới để khám phá cuộc sống,” Liôla vui vẻ nói trong khi Stepca nhắm mắt lại và nói:
“Thật may mắn là mình không bị lạc như những gì mình đã nghĩ.”
Cuộc hành trình đã mở ra một cánh cửa trải nghiệm đầy màu sắc, qua đó chúng tôi hiểu được rằng, dù có những lúc khó khăn và mệt mỏi, nhưng chính trải nghiệm và kỷ niệm tạo nên giá trị của cuộc sống và tình bạn quý báu.
Cuối cùng, chúng tôi đã trở về làng, nơi mà những khuôn mặt thân thương đang chờ đón. Chúng tôi đã vừa đi vừa kể lại những câu chuyện, và trong tiếng cười giòn tan, chúng tôi biết rằng những cuộc phiêu lưu tiếp theo, dù có khó khăn đến đâu, sẽ luôn chờ đón chúng tôi trong tương lai.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.