
T
ruyện cổ tích ông trạng nồi
Ngày xưa, tại một ngôi làng giữa rừng xanh bạt ngàn, có một chàng thanh niên tên là Tô Tịch. Gia đình chàng rất nghèo, quanh năm chỉ sống nhờ vào việc kiếm củi và mùa màng bấp bênh. Dù nghèo khó, trong tâm hồn chàng tràn đầy khát vọng học hỏi và tiến bộ. Đêm đêm, bên ngọn đèn dầu mờ ảo, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để chàng chăm chú bộ sách cũ mòn của ông nội.
Năm đó, triều đình công bố tổ chức kỳ thi tuyển chọn nhân tài, khiến lòng chàng tràn đầy hy vọng. Chàng quyết tâm, gác lại mọi công việc nặng nhọc, dành toàn bộ thời gian cho việc học. Ở làng bên cạnh, một gia đình tốt bụng hay cho chàng mượn nồi để nấu ăn, trong khi chàng dành hết thời gian để ôn thi. Khi thì mượn nồi, chàng đều cẩn trọng rửa sạch bóng, trả lại cho họ như một cách bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc.
Ngày thi cũng đã đến. Trong tâm trạng hồi hộp nhưng đầy tự tin, Tô Tịch bước vào trường thi. Khi kết quả được công bố, danh sách gỗ đọc tên chàng, áng sáng hy vọng như bừng sáng khắp cả không gian, chàng chính thức đỗ trạng nguyên. Nhà vua tổ chức một buổi lễ lớn trọng thể để tưởng thưởng cho chàng và những người đỗ đạt khác. Khi tiệc tàn, vua gọi chàng đến hỏi:
– Ngươi đã làm rạng danh triều đình, ta muốn giữ ngươi lại để giúp nước. Trước khi nhậm chức, hãy về thăm quê, tổ tiên và chọn cho mình một phần thưởng xứng đáng. Ta chuẩn bị sẵn sàng cho ngươi.
Mọi người đều bất ngờ khi nghe chàng đáp:
– Bệ hạ! Thần chỉ cần một chiếc nồi nhỏ.
Hôm sau, Tô Tịch lên đường trở về quê, trong tay là chiếc nồi nhỏ mạ vàng rực rỡ mà vua đã ban cho chàng.
Tin tức Tô Tịch đỗ trạng nguyên lan nhanh như lửa, khắp xóm làng tràn ngập những niềm vui. Dân làng tưng bừng chuẩn bị cho lễ mừng, treo cờ, kết hoa, những tiếng trống vang vọng khắp nơi chào đón chàng về thăm quê.
Khi trèo xuống kiệu, Tô Tịch thưa gửi cảm ơn mọi người với lòng chân thành sâu sắc. Chàng cầm chiếc nồi vàng trở về nhà ông hàng xóm đã từng giúp đỡ chàng khi cần mượn.
Dân làng theo chân chàng, chào đón từng bước chân của ông trạng. Ông hàng xóm thấy chàng về thì vội vàng ra đón tiếp, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Tô Tịch nói:
– Thưa ông, đây là chiếc nồi vàng mà bệ hạ ban thưởng cho tôi. Tôi xin biếu ông để tạ ơn lòng tốt của ông. Nhờ có ông mà tôi mới có thành công như hôm nay.
Vợ chồng ông hàng xóm vừa mừng rỡ vừa bối rối, trong lòng nghĩ: “Chỉ cho mượn nồi thôi, có cần phải đền đáp lớn lao như vậy?” Nhưng tất cả mọi người đều hiểu, khi nghe Tô Tịch nói:
– Ngày ấy, vì hoàn cảnh nghèo khó, dẫu có mơ ước lớn lao nhưng tôi vẫn phải lén lút mượn nồi để nấu những bữa cơm cháy, để có sức học bài. Bây giờ đỗ đạt, một chiếc nồi như vậy, có đáng gì so với lòng nhiệt thành của ông dành cho tôi?
Sự chân thành của Tô Tịch khiến mọi người rưng rưng xúc động. Họ nhận ra rằng chính sự hiếu học và lòng biết ơn mới tạo nên giá trị con người. Tô Tịch không chỉ làm rạng danh quê hương mà còn truyền cảm hứng cho bao người khác. Chàng mãi mãi được gọi là Ông Trạng Nồi, mang trong mình hình ảnh của một người dám vượt qua mọi khó khăn, giữ mãi trong lòng lòng biết ơn đối với những người đã giúp đỡ mình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.