Ngày xửa ngày xưa, ở một miền quê nghèo khổ, có cô gái tên là Quỳnh. Gia đình cô khốn khó tới mức, để kiếm sống, Quỳnh thường phải đến đền Sòng xin được cấy rẽ. Đền Sòng, nằm cạnh dòng sông xanh biếc uốn lượn, là nơi thờ Bà Chúa Liễu, một vị thần nổi tiếng linh thiêng, được dân làng kính trọng. Người ta đồn rằng Bà Chúa có sức mạnh vô biên, nên ai nấy đều khiếp sợ khi nghĩ đến việc phải cầu khấn, cầu xin. Những thửa ruộng của Bà luôn bạt ngàn, mơn mởn cây cỏ, nhưng bà cũng dành một phần đất cho những kẻ nghèo khó như Quỳnh, để họ có thể kiếm sống.
Lần nọ, khi Quỳnh ghé thăm đền, ánh sáng huyền ảo từ những ngọn nến lung linh khiến không gian trở nên huyền bí. Cô quỳ trước bàn thờ, chắp tay cầu khấn, rồi tiến hành hỏi quẻ âm dương. Lời nguyện thành tâm của Quỳnh vang lên: “Thưa Bà, xin Bà hãy chỉ cho con biết trong vụ mùa tới, con nên lấy gốc hay lấy ngọn.” Bà Chúa, với ánh mắt nghiêm nghị, đã phán rằng Quỳnh nên lấy ngọn. Nắm trong tay lời chỉ dẫn, Quỳnh về trồng khoai lang. Thời gian trôi qua, khi mùa thu hoạch đến, những củ khoai bóng bẩy, căng tròn khiến lòng cô đầy vẻ hân hoan. Quỳnh cẩn thận mang tất cả củ khoai về nhà, còn số dây khoai tươi tốt cô quyết định dâng lên Bà Chúa như một lòng biết ơn.
Nhưng khi đến mùa sau, Quỳnh lại quay lại đền Sòng với tâm trạng hồi hộp. Lần này, cô hỏi: “Bà, xin Bà thương xót, cho con biết lần này con nên lấy cái gì.” Lời phán từ Bà vang lên: “Lần này, ta cho con lấy gốc, còn ngọn thì phải để lại cho ta.” Quỳnh không hề do dự, cô vội vàng trồng lúa. Ngày tháng trôi qua, khi mùa gặt đã đến, Quỳnh thu hoạch những bông lúa vàng óng. Cô cẩn thận cắt từng bông lúa, và rồi nhẹ nhàng trả lại gốc rạ cho Bà Chúa, lòng cảm thấy hạnh phúc vì đã làm đúng quy định.
Thế nhưng, Bà Chúa Liễu không nguôi giận với Quỳnh vì đã hai lần bị cô lừa. Với tâm trạng tức giận, nhưng cũng bị ràng buộc bởi lời hứa, Bà quyết định thử thách cô lần nữa. Khi Quỳnh đến cầu xin một lần nữa, Bà Chúa phán:
“Lần này, con sẽ được cả gốc lẫn ngọn, nhưng khúc giữa sẽ là của ta.”
Quỳnh giả vờ than vãn:
“Chị ơi, thế thì em chẳng còn gì để sống nữa!”
Dù Quỳnh đã thử hết mọi cách để thuyết phục Bà Chúa, chỉ nhận được cái lắc đầu cương quyết của Bà. Quỳnh đành thở dài ra về, quyết tâm trồng ngô cho vụ mùa này. Thời gian sau, cây ngô xanh tươi, ra bắp đầy đặn. Khi đến mùa thu hoạch, Quỳnh cẩn thận giữ lại tất cả bắp ngô, còn gốc và ngọn, cô nhanh chóng đưa đến dâng lên Bà Chúa.
Dù Bà Chúa đã bị Quỳnh đánh lừa ba lần, nhưng trong ba mùa vụ đó, Quỳnh cũng tích góp được một số vốn kha khá. Chính lòng kiên cường và trí thông minh của Quỳnh đã giúp cô vượt qua khó khăn. Cuối cùng, cô học được rằng không chỉ sự cầu xin hay phép màu đến từ thần thánh, mà sức mạnh thực sự nằm trong bàn tay của chính mình.
Nguồn: Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.