Ngày xưa, tại một thành phố lớn, nơi dòng người qua lại tấp nập, cuộc sống diễn ra với đủ sắc thái. Có những gia đình sống trong những căn nhà lộng lẫy, tràn ngập ánh sáng, còn có những gia đình khác thì chật chội, nghèo nàn. Xen vào giữa, là những người thợ khéo tay sống bằng nghề, hay những thương gia trung thực, kết hợp làm ăn cùng với kẻ lười biếng, không có mục đích như bất kỳ chốn nào khác.
Dù giữa những con người ấy có sự phân hóa rõ nét, nhưng tất cả mọi người đều nhất trí về một điều kỳ lạ đang diễn ra xung quanh thành phố của họ. Vậy mà những câu chuyện về sự biến mất bí ẩn của những thương gia khi họ đến những làng quê hoang vắng lại trở nên quen thuộc. Một lần, có một người trở về, đôi mắt mở lớn đầy sợ hãi, gương mặt anh ta nhợt nhạt, đôi tay run rẩy; đáng ra, nhân vật này đã phải tận hưởng những khoảnh khắc tươi vui tại các lễ hội hay tham quan những ngôi đền nổi tiếng. Nhưng thay vào đó, anh chỉ lẳng lặng lắc đầu, dường như chưa bao giờ muốn nói ra những gì đã chứng kiến.
Vào những buổi tối, khi ánh đèn vàng ấm áp của các phòng trà bật sáng, những cuộc trò chuyện xôn xao bắt đầu. Mọi người thân mật bàn tán về những sự kiện kỳ lạ xảy ra trong những chuyến đi lạc của thương gia, và không ai có thể lý giải nổi chuyện gì thực sự hấp dẫn và đáng sợ. Qua đó, lại có nhiều người chứng kiến những điều kỳ lạ nhưng không bao giờ quay trở về để kể lại.
Trong thành phố ấy, có một thanh niên thợ dệt chiếu trẻ tuổi tên là Tân. Anh không chỉ có tài năng vô song trong việc đan chiếu mà còn mang trong mình một tâm hồn phong phú, đầy nhiệt huyết sống. Mỗi ngày, Tân di chuyển khắp thành phố, mang đến những chiếc chiếu trải nền nhà mới mẻ, đặc sắc. Những người giàu có thường tìm đến anh để trang trí cho ngôi nhà mới của họ, bởi không ai có thể vẽ nên những tác phẩm đầy nghệ thuật như Tân.
Với giọng ca du dương và tài năng diễn xuất phong phú của mình, Tân đã nhanh chóng trở thành người được yêu mến. Không chỉ ở khu phố, mà danh tiếng của anh còn lan đến những ngôi làng xa xôi, nơi mọi người đã đặt niềm tin vào bàn tay khéo léo của anh.
Là một con người dũng cảm giữa những lời đồn kỳ bí, Tân không ngại ngần ra khỏi những bức tường của thành phố. Với tiếng hát vang, anh luôn tìm thấy niềm vui trong từng bước chân, như thể không gì có thể ngăn cản được anh. “Có thể bọn họ đã tưởng tượng ra những điều phi lý,” anh hình dung về những người láng giềng. “Bởi vì tôi chưa bao giờ thấy bất kỳ điều gì đáng sợ.”
Một ngày nọ, một người từ một ngôi làng gần đó đã đến mời Tân:
“Công việc này sẽ mất của anh một vài ngày đấy.”
Bất ngờ, chỉ sau một buổi chiều, Tân đã hoàn thành công việc và quyết định quay về thành phố. Trời trong xanh, không một gợn mây, ánh nắng chói chang mặt đất, khiến cho cả tự nhiên như đang nhảy múa trong điệu thánh ca.
“Tôi sẽ ghé qua rạp hát, đã lâu rồi chưa được xem,” anh tự nhủ, “và có lẽ tôi cũng có thể trò chuyện với bạn bè bên bữa rượu.”
Tuy nhiên, trong lúc Tân mải nghĩ, bỗng chốc bầu trời trở nên u ám, không còn ánh nắng chỉ còn sự tĩnh mịch và nặng nề.
“Thời tiết này có lẽ chỉ là cơn giông mà thôi! Nếu tôi về kịp trước khi trời mưa, mọi chuyện sẽ ổn.”
Tân bước đi trong lờ mờ bóng tối, cảm giác có điều gì đó không ổn.
“Bỗng nhiên lạc đường? Bất thường thật!” Anh nhìn xung quanh và nhận ra rằng trước mặt mình không phải là con đường quen thuộc mà là một khu rừng rậm rạp, đầy âm thanh lạ lùng từ những cánh chim hoang dã.
Khi cơn hoảng loạn len lỏi vào tâm trí, Tân thấy dường như có ánh đèn le lói từ xa. “Mình nên đến đó hỏi mới biết,” anh tự động viên và tiếp tục tiến về phía ánh sáng mờ mịt.
Chiếc chùa nhỏ xuất hiện giữa những bóng cây, với những bông hoa nhạt nhòa và cánh cửa gỗ cũ kĩ. Tiếng thì thầm của người bên trong vang lên, nhưng không ai đáp lại lời kêu gọi của anh. Tân nhẹ nhàng mở cửa, thì thấy một nữ sư già đầu trọc đang ngồi thiền trước một bàn thờ.
“Mô Phật! Xin lỗi vì đã làm phiền, tôi bị lạc đường trong cơn giông bão, có thể cho tôi ngồi ở đây một lát không?” Tân nói, và bà sư khẽ gật đầu, vẻ chấp thuận. Anh cởi giày, đặt túi xách sang một bên và ngồi xuống, nhưng trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Thời gian trôi đi, nhưng sự im lặng như một bức tường chắn tội tệ. Bà sư vẫn khép kín trong thế giới của mình, tĩnh tại tụng kinh. Trong sự cô đơn ấy, Tân không thể ngăn nổi dòng suy nghĩ, anh tự nhủ trong lòng, “Có lẽ đây là nơi giúp tôi thoát khỏi cảm giác sợ hãi.”
Và rồi, bất chợt, một bụi tàn thuốc từ ống vố của anh rơi xuống chiếu. Bà sư khẽ ngẩng đầu lên, nụ cười mất đi.
“Xin lỗi, tôi… tôi sẽ không làm bẩn thêm nữa,” Tân lúng túng nói, mặc dù lòng đầy lộn xộn. Anh không thể ngồi yên.
Bên cạnh đó, bất ngờ, cả ngôi chùa rung chuyển như có điều gì đó kỳ dị đang diễn ra.
“Oi, khủng khiếp quá!” Bà sư la lên, âm thanh vang dội giữa không gian im ắng.
“Bà đừng sợ!” Tân trấn an với giọng điệu nhẹ nhàng, “Chỉ là cơn bão thôi.”
Nhưng khi bà sư đã bình tĩnh, anh nhìn xuống tay mình, bỗng nhiên hoảng loạn nhận ra những gì đã nằm trong tay. Những sợi lông với màu xám và trắng như một dấu hiệu của điều sáng tỏ, một minh chứng cho lời đồn mà mọi người từng thì thầm.
“Bây giờ thì, mình không thích điều này chút nào…” Tân thầm nghĩ.
Nỗi lo lắng không ngừng gia tăng, anh rút ra một cái kim khâu da dài thật dài, và với một động tác mạnh mẽ, đâm xuyên qua chiếc chiếu. Một tiếng kêu vang lên trong không khí. Ngôi chùa và bà sư tan biến, và Tân thấy mình thả mình xuống bờ ruộng, ánh sáng mặt trời rực rỡ từ bầu trời trong xanh.
Ngạc nhiên, nhìn quanh, anh thấy một vết máu dài dẫn đến một cái hang sâu hoắm. Bên ngoài, một con chồn hương lớn nằm chết, và nhận ra rằng mọi thứ đều thật kinh hoàng.
“Thì ra, ma quỷ đã quanh quẩn những trò lừa dối này!” Anh thốt lên, lòng thấm thía về những câu chuyện mà dân cư đã cảnh báo.
Từ ngày đó, phố phường lại trở nên bình yên, mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, không còn sợ hãi như trước, và câu chuyện của Tân trở thành truyền thuyết được lưu truyền, nhắc nhở cho mọi người rằng lòng dũng cảm và sự thiện lương sẽ luôn chiến thắng trước những điều ác quái.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.