Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa cánh đồng xanh tươi, có một chàng trai trẻ tuổi mang trong mình dòng máu quý tộc, giàu có. Anh luôn khao khát tìm kiếm một người vợ xinh đẹp như những nàng tiên trong truyền thuyết. Cha mẹ anh từng khuyên nhủ, căn dặn lựa chọn người vợ không chỉ đẹp mà còn phải có tấm lòng nhân hậu và trí tuệ. Nhưng mỗi lần tìm hiểu một cô gái nào, anh đều lắc đầu chê bai với lý do rằng:
– “Con chỉ muốn lấy một người đẹp như tiên mà thôi.”
Thế rồi, thời gian trôi qua, cha mẹ không còn nữa, để lại chàng trai chìm đắm trong sự cô đơn và nỗi khát khao chưa được thỏa mãn. An ủi bản thân bằng những phong cách sống xa hoa, nhưng nỗi cô đơn trong lòng lại càng ngày càng sâu sắc. Lời kêu than của chàng trai đến tai Ngọc Hoàng, người vốn rất nhân từ. Ngọc Hoàng thương hại cho chàng trai, liền ra lệnh cho một nàng tiên hạ giới, trao cho nàng nhiệm vụ cứu rỗi tâm hồn ngây ngô của chàng.
Nàng tiên tỏa sáng như ánh bình minh, hình hài tuyệt đẹp nhưng lại quyết định chỉ hóa thân thành một cô gái tầm thường, xin vào làm thị tỳ trong gia đình chàng trai. Cô gái ấy có làn da mịn màng như sương mai, mái tóc dài óng ả nhưng không hề nổi bật hơn những người xung quanh. Tuy vậy, sự thông minh, khéo léo và tấm lòng chân thành của nàng khiến mọi việc đều trở nên suôn sẻ và dễ dàng.
Trong những bữa cơm, không có nàng thì chàng trai cảm thấy mâm cơm trở nên nhạt nhẽo. Những ngày giỗ tổ, chàng không biết nhờ ai làm cỗ để cúng bái tổ tiên và đã từng than thở với nàng:
– “Không hiểu tìm đâu ra người giúp bày biện một bữa tiệc long trọng cho cha mẹ, để không chỉ cúng bái mà còn đãi những quan khách đến thăm?”
Nàng tiên liền hứa hẹn:
– “Xin hãy để tôi lo liệu. Tôi sẽ làm hết sức mình.”
Quả thực, bữa tiệc hôm đó đã khiến tất cả quan khách và cả chủ nhà đều ngạc nhiên, trầm trồ vì món ăn đặc sắc đa dạng chưa từng thấy. Họ đã tụ tập quanh bàn tiệc, vây lấy nàng, tung hô và khen ngợi. Chàng trai dần để ý đến nàng hơn, nhưng mỗi lần nhìn nàng, một cảm giác ngại ngùng lại khiến anh lảng tránh ánh mắt.
Một thời gian sau, trong khi chàng trai chuẩn bị thuyền bè để đi xa tìm kiếm người vợ mong đợi, cô gái thị tỳ trở về hình dáng thật của mình – một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, như hoa như ngọc. Khi chàng vừa về đến nhà, tin tức về sự thay đổi bất ngờ của cô gái lập tức lan truyền trong nhà. Chàng trai hăm hở chạy vào trong, lòng đầy kỳ vọng và bất ngờ khi đã thấy nàng.
Thế nhưng, khi chàng tới gần, nàng lại lùi ra phía sau, ánh mắt buồn bã. Chàng trai bối rối, lí nhí nói:
– “Xin lỗi tôi đã không nhận ra cái đẹp đang ở bên cạnh bấy lâu nay. Mong nàng hãy làm vợ của tôi.”
Tuy nhiên, nàng không đáp, chỉ lặng lẽ lắc đầu. Cuối cùng, chàng trai hoảng hốt chạy tới, ôm lấy nàng trong phút chốc, chỉ để nhận ra rằng nàng đã bay lên trời, nhẹ nhàng và thanh thoát như hơi thở của gió. Giọng nàng vang vọng:
– “Ta là tiên, nay đã hết hạn ở trần gian, phải trở về thượng giới. Chỉ còn cái áo choàng này là của người.”
Chàng trai cầm được một chéo áo của nàng, nhưng một nỗi tiếc nuối xót xa bỏng rát trong lòng. Ngày tháng trôi đi, chàng sống trong đau khổ, liên tục tiếc nuối vì không biết trân trọng vẻ đẹp và tấm lòng của người đã ở bên mình. Cuối cùng, chàng biến thành một con mối, luôn chắt lưỡi thở than, đau đáu về những ngày tháng không biết hưởng thụ bên nàng tiên mà mình đã bỏ lỡ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.