Trong buổi sớm tinh mơ, khi ánh bình minh chiếu rọi xuống những giọt sương long lanh trên cỏ, Gà mẹ nhẹ nhàng gọi Gà Tơ:

– Dậy đi, con yêu quý của mẹ! Trời đã sáng, chúng ta sắp đến giờ học rồi!
Tuy nhiên, trong chiếc tổ ấm áp, Gà Tơ vẫn im thin thít, đôi mắt khép chặt lại. Nó phụng phịu:
– Mẹ ơi, con vẫn còn buồn ngủ lắm! Hãy để con ngủ thêm một chút nữa!
Thật kiên nhẫn, Gà mẹ đáp:
– Con phải dậy đi học thôi! Học hành quan trọng lắm, có biết không?
Gà Tơ nhanh nhẩu khoe:
– Con đã biết chữ rồi mẹ ạ: O tròn như quả trứng gà đúng không?
Và không cần chờ câu trả lời, Gà Tơ lại đắm chìm trong giấc ngủ, mặt trời từ từ lên cao trên bầu trời xanh.
Ngày qua ngày, Gà Tơ vẫn mơ màng trong giấc ngủ dài, khi mở mắt ra thì tất cả bạn bè như Cún Bông, Vịt Xám và Mèo Tam Thể đã rời khỏi nhà để đến lớp. Gà mẹ lại vắng mặt vì đang mải kiếm mồi, còn Gà Tơ đành lang thang chơi đùa, không tội nghiệp gì đến lớp học cả.
Thêm một ngày, cô giáo Gà Mái Mơ, với bộ lông trắng muốt và nét mặt hiền lành, quyết định tổ chức một buổi cắm trại thú vị cho cả lớp. Nhưng vì Gà Tơ không có mặt ở lớp học, cô đã nhờ Vịt Xám mang giấy thông báo về cho Gà Tơ.
Khi nhận được tờ giấy, Gà Tơ lật qua lật lại nhưng không tìm được nghĩa. Nó chỉ thấy những hình vẽ kỳ quặc của các quả trứng: quả có tóc dài, quả đội nón, và quả còn mang móc treo, khiến nó băn khoăn.
“Chẳng có gì được như quả trứng!” – Gà Tơ tự nhủ và quăng tờ giấy đi. Nghĩ vậy, nó thoải mái chìm vào giấc mơ thêm lần nữa.
Cuối cùng, đến ngày cắm trại, khi ông mặt trời toả ra ánh sáng vàng rực rỡ, cả lớp đã tập hợp và chờ đợi mãi nhưng vẫn không thấy Gà Tơ.
Các bạn nhỏ cùng nhau dựng trại bên hồ nước trong xanh như ngọc, cùng hát ca vui vẻ. Bỗng Cún Bông vểnh tai lên, nghe thấy tiếng khóc thút thít từ xa. Cả lớp chạy đi tìm và phát hiện Gà Tơ đang co mình bên bụi chuối, nước mắt lăn dài trên má.
Mèo Tam Thể quan tâm hỏi:
– Sao bạn lại ở đây một mình? Bạn không tham gia cắm trại cùng lớp sao?
Cún Bông cũng chen vào:
– Chúng tớ đã đợi cậu rất lâu đấy, cậu không thấy ồn ào à?
Gà Tơ lí nhí:
– Tớ…tớ không biết đường để đến cắm trại!
Vịt Xám lập tức giải thích:
– Tớ đã mang giấy thông báo của cô Gà Mái Mơ cho bạn mà!
Lúc này, Gà Tơ mới nhớ ra tờ giấy ấy, nhưng vì không biết đọc nên nó không nhận ra điều gì đang diễn ra. Gà Tơ nghĩ thầm: “Tất cả tại mình không chịu học hành, giờ đây lại phải chịu khổ sở như vầy!” – cảm giác tủi thẹn dâng trào trong lòng.
Khi ấy, cô giáo Gà Mái Mơ đến bên, xoa nhẹ đầu Gà Tơ và dịu dàng nói:
– Con ơi, chỉ cần chịu khó học, con sẽ biết đọc, biết viết và tự mình tham gia những điều thú vị như các bạn.
Gà Tơ rưng rưng, vội vàng xin lỗi cô giáo và hứa sẽ chăm chỉ đến lớp học.
Kể từ đó, mỗi sáng thức dậy, Gà Tơ không còn chờ mẹ gọi nữa. Nó tự mình thức dậy thật sớm, đầy nhiệt huyết đến trường. Hơn nữa, còn sợ bạn bè ngủ quên, Gà Tơ còn hát “ò ó o” kêu gọi mọi người cùng dậy, tạo nên không khí rộn rã cho cả khuôn viên.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.