Ngày nọ, trong một khu vườn xinh đẹp, có một quả dâu tây nhỏ nhắn với chiếc váy đỏ tươi tắn, cùng với chiếc mũ xanh dương nhẹ nhàng bay theo từng cơn gió. Dâu tây lăn xả trên những bãi cỏ xanh mướt, nơi ánh nắng chiếu rọi tạo thành những mảng vàng ươm. Đó là một ngày như bao ngày khác, cho đến khi Dế Mèn hăng hái đến gần.
“Dâu tây, ơi! Bạn xinh đẹp như một bông hoa trong buổi sáng!” Dế Mèn vừa khiêu khích, vừa thoải mái đánh đàn ghi-ta.
“Hãy để tôi hát cho bạn nghe một bài nhé!”
Sau đó, một giai điệu vui tươi vang lên từ tiếng đàn của Dế Mèn, khiến Dâu tây không thể ngồi yên. Nó nhảy múa như chính là những giọt nắng le lói ra từ những chiếc lá xanh.
Vừa lúc đó, Đom đóm bay đến với đôi cánh lấp lánh như sao trời. Nó dừng lại và nói:
“Dâu tây, bạn thực sự rất đẹp. Để tôi tặng bạn một chiếc đèn lồng lung linh nhé!”
Đom đóm trao cho Dâu tây một chiếc đèn lồng tỏa ánh sáng ấm áp, phát ra những tia sáng giống như những vì sao trên bầu trời đêm.
Kể từ khi có chiếc đèn lồng, Dâu tây cảm thấy tự tin hơn mỗi khi ra ngoài vào ban đêm. Khi màn đêm buông xuống, chị Mặt Trăng từ trên cao nhẹ nhàng gọi:
“Dâu tây ơi! Hãy ra đây chơi với chị nào!”
Dâu tây không muốn làm phiền giấc ngủ của bố mẹ, nên nó nhẹ nhàng đi ra khỏi nhà. Bố mẹ của Dâu tây đã làm việc suốt cả ngày nên đang chìm trong giấc ngủ say.
“Dâu tây của chị thật đáng yêu!” Mặt Trăng nhìn Dâu tây với ánh mắt trìu mến và tặng cho nó một chiếc váy lụa mềm mại.
Dâu tây háo hức mặc vào, cảm thấy như đang bay bổng trên những đám mây.
Vui vẻ hoà mình trong ánh sáng của những ngôi sao nhỏ con của chị Mặt Trăng, Dâu tây cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Nhưng chẳng bao lâu sau, khi Mặt Trăng và các ngôi sao nhỏ đã cảm thấy buồn ngủ, Dâu tây phải tạm biệt mọi người và xách đèn lồng trở về nhà, vì nó biết rằng bố mẹ sẽ lo lắng nếu không thấy nó.
Bỗng nhiên, một quả Dưa Hấu xuất hiện, ánh mắt nó đầy sự ganh tỵ. “Dâu tây, đừng đi vội!”
Dưa Hấu chặn đường Dâu tây và nói với giọng ngọt ngào:
“Cô có thể cầm đèn lồng này dẫn tôi về nhà được không? Ban đêm tôi thấy sợ quá.”
Dâu tây mỉm cười và đáp: “Được! Chúng ta có thể cùng nhau về.” Nhưng ẩn chứa trong thâm tâm, Dưa Hấu có ý đồ xấu. Nó thực ra muốn dẫn Dâu tây đến hang của lão Chuột để gây nguy hiểm cho nó.
Khi hai người họ đi dạo trên cánh đồng, thì chợt gặp một con Nhím với bộ nhọn hoắt xung quanh. Nhím là một tín đồ của dưa hấu và nó đã từng rất nhiều lần tìm cách bắt Dưa Hấu để thưởng thức món ăn yêu thích của mình. Nhìn thấy con Nhím, Dưa Hấu tái mặt và vội vã nói:
“Ôi trời, tôi phải chạy ngay thôi!”
Nhưng đường đi lởm chởm đá và tối tăm khiến Dưa Hấu ngã mấy lần liên tiếp, làm cho Dâu tây phải lo lắng.
“Đừng sợ. Chị Dưa Hấu, chị hãy cầm chiếc đèn lồng của tôi này!”
Dâu tây vừa nói vừa đưa chiếc đèn lồng cho Dưa Hấu, giúp nó trốn thoát. Dâu tây nhìn Dưa Hấu đuổi theo ánh sáng, cảm thấy hơi lo lắng khi không còn đèn lồng để soi đường.
Dâu tây tìm một bụi cỏ mát rượi bên đường để trú ẩn, trong lòng nó cảm thấy xao động. Các bạn Cỏ xung quanh cảm nhận được nỗi lo lắng của Dâu tây, liền kéo nó vào trong lòng, ôm chặt và hát ru cho nó nghe. Dâu tây thiếp đi lúc nào không hay biết, trong vòng tay dịu dàng của thiên nhiên.
Buổi sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ông Mặt Trời xuyên qua tán cây, hạt sương mai lấp lánh như những viên kim cương trên cơ thể Dâu tây và chấm đen trên người nó như những đóa hoa đang chớm nở. Mặt Trời nhẹ nhàng gọi:
“Dâu tây, dậy đi nào! Một ngày mới đã đến!”
Dâu tây từ từ mở mắt ra, cảm nhận những giọt sương mát lành và tiếng chim hót líu lo xung quanh. Nó vui mừng nhảy chân sáo trở về nhà, mang theo trong lòng những kỷ niệm đẹp về những người bạn và bài học quý giá về lòng tốt và sự chân thành.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.