Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ một dòng sông hiền hòa, có một cặp vợ chồng nông dân thuần hậu. Họ sống trong một ngôi nhà bằng tre nứa, với vườn cây ăn trái xanh um và cánh đồng lúa chín vàng ươm. Cuộc sống của họ tuy giản dị nhưng tràn đầy yêu thương. Người chồng tên là An, là một người chăm chỉ và kiên nhẫn, còn người vợ tên Hoa, với nụ cười rạng ngời và trái tim nhân hậu.
Một năm nọ, khi tiết trời đang chuyển mình sang xuân, vợ chồng An – Hoa nhận thấy mọi vật xung quanh đều có sự đổi thay. Những bông hoa đào nở rực rỡ, cây cối đâm chồi nảy lộc, tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp. Nhưng giấc mơ về cuộc sống ấm no của họ lại bị bóng đen của nỗi lo âu bao trùm, bởi người chồng bị ốm nặng và không thể làm việc.
Những ngày trôi qua, An nằm trên giường bệnh, đôi mắt đau đáu nhìn ra khung cửa sổ. Hoa, với đôi bàn tay nhỏ bé, chăm sóc chồng từng chút một. Cô bón cho anh từng muỗng cháo loãng, gói ghém yêu thương trong từng bữa ăn, thầm cầu mong sức khỏe của chồng sớm hồi phục.
“Em yêu quý, anh chỉ ốm một chút thôi, sẽ sớm khỏe lại,” Hoa khẽ nói, nắm chặt tay An. “Chỉ cần có em bên cạnh, anh sẽ không sao đâu.”
Nhưng An vẫn không thể đứng dậy để làm việc, và dần dần, nỗi lo về cái ăn, cái mặc khiến Hoa không thể ngủ yên. Một đêm, khi trăng tròn sáng tỏ, bỗng có một bà tiên xuất hiện trong giấc mơ của Hoa. Bà tiên có vẻ ngoài hiền từ, với mái tóc bạc phơ và một bộ váy lấp lánh như ánh sao.
“Con cầm lấy hạt gạo này,” bà tiên nhẹ nhàng nói. “Hạt gạo sẽ mang lại cho con những món ăn ngon, nhưng con phải nhớ rằng, mỗi món ăn đều phải được nấu từ tình yêu thương.”
Sáng hôm sau, Hoa tỉnh dậy với hạt gạo trong tay. Cô bèn quyết định nấu những món ăn ngon từ hạt gạo ấy để chăm sóc An. Từng bát cơm, từng miếng thức ăn đều được cô nêm nếm bằng cả tấm lòng và sự lo lắng cho chồng. Những món ăn được làm bằng hạt gạo đã mang lại cho An sức khỏe và sự hồi phục kỳ diệu.
“Em thật tuyệt vời, Hoa à!” An vui mừng thốt lên khi thấy sức khỏe đã khá dần. “Nhờ có em, anh mới có thể mạnh mẽ trở lại!”
Thời gian trôi qua, cuộc sống của họ dần trở lại bình thường. Hoa nhớ đến bà tiên và những món ăn từ tình yêu thương nên quyết định tổ chức lễ hội để cảm ơn. Ngày hôm ấy, ngôi làng rộn ràng tiếng cười nói, mọi người cùng nhau chuẩn bị những món ăn ngon từ gạo để dự lễ hội.
“Chúng ta sẽ nấu thật nhiều món ăn, và tất cả đều là từ tình yêu!” Hoa kêu lên đầy phấn khởi.
Lễ hội diễn ra trong không khí vui tươi, mọi người tụ họp lại, chia sẻ những món ăn, cùng nhau cười đùa. Những món ăn được tạo ra từ tấm lòng của mỗi người như mang đến sức sống và tăng thêm tình đoàn kết giữa các dân làng. Ai cũng hiểu rằng, mỗi bữa ăn ngon đều được xây dựng từ tình cảm và sự sẻ chia.
Cuối cùng, khi ngày hội khép lại, An và Hoa đứng trên đồi, nhìn từng ánh đèn sáng rực giữa đêm tối, họ chợt nhận ra rằng, tình yêu thương, sự chân thành luôn là bí quyết để vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Ngày mà họ cùng nhau nấu ăn, cùng nhau sẻ chia những món ăn ngon miệng chính là ngày mà tình yêu và lòng nhân ái trở nên thăng hoa.
Từ đó, lễ hội Tết Hàn Thực trở thành một truyền thống đẹp của ngôi làng, không chỉ để ghi nhớ nguồn gốc mà còn để truyền tải một thông điệp nhân văn: “Tình yêu thương sẽ là sợi dây kết nối mọi người lại với nhau.” Và mỗi bữa ăn đều có thể trở thành một bữa tiệc đầy ắp yêu thương nếu bạn biết gìn giữ nó bằng cả trái tim.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com