Trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh mướt, có một phú hộ giàu có. Ông ta là người nổi tiếng với sự khắt khe và yêu cầu cao trong việc chọn rể cho con gái cưng của mình, cô Tiến. Với vẻ đẹp quý phái, nhưng cuộc sống của cô luôn chịu nhiều áp lực từ cha mình.
Cách đó không xa, có một chàng nông dân tên là Khôi, vừa trẻ lại chăm chỉ. Trên gương mặt bình dị ấy là mồ hôi và đánh đổi những ngày tháng cày ruộng, nhưng trong lòng Khôi luôn ấp ủ một giấc mơ. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, anh kiếm sống qua ngày bằng sức lao động và sự thiện lương của mình.
Một hôm, nghe tin phú hộ có ý định chọn rể, Khôi quyết định liều mình nhờ ông mai giúp sức. Ông mai, vốn là người am hiểu chuyện xưa tích cũ, cảm động trước sự kiên trì của chàng trai. Trong khi phú hộ cẩn trọng, ông mai đã sắp đặt buổi gặp gỡ.
Khi phú hộ đồng ý cho Khôi ở rể trong ba năm, ông nhấn mạnh:
– Nếu con rể biết chữ và có tài làm ăn, ta sẽ tổ chức đám cưới.
Những ngày sống ở nhà phú hộ, Khôi không chỉ làm việc đồng áng mà còn học hỏi từ sách vở. Một buổi chiều nóng bức, khi vườn cây xanh mướt ngả bóng xuống mặt đất, phú hộ chợt ra câu đối:
– Ngũ duyên lai định thượng.
Khôi silent, rồi bất giác vỗ bụng mình và trở về. Phú hộ không khỏi băn khoăn về câu đáp của chàng rể. Không kiềm chế được, ông đã tới ông mai:
– Tôi thật không hiểu nó đang nói gì!
Ông mai mỉm cười giải thích:
– Ông không biết à? Câu trả lời của cậu ấy thật sâu sắc, ý nói rằng: “Phúc trung tấp thư tịch” (trong bụng chứa rất nhiều tri thức). Từ giờ, ông đừng thử tài cậu ấy nữa, nếu không, cậu ấy có thể giận mà bỏ đi thì tôi không đảm bảo được đâu!
Vài ngày sau, khi đang làm ruộng, Khôi bị bắt gặp cơn mưa ào ạt. Anh vội chạy vào nhà ông mai, nhìn những giọt mưa tuôn rơi, ông mai thốt lên:
– Lác đác mưa sa làn gió thị.
Tối đó, bão tố nổi lên, sấm chớp liên hồi. Phú hộ hiếm khi trầm tư, đã đọc to:
– Ầm ầm sấm dậy đất kim bôi.
Nghe vậy, Khôi lập tức đáp lại:
– Lác đác mưa sa làn gió thị.
Phú hộ không thể không gật đầu khen ngợi, vì câu đối vừa chỉnh vừa phù hợp. Đó là lúc ông nhận ra giá trị của sự hiểu biết và có một người con rể như Khôi.
Ba năm qua đi trong hạnh phúc đơn giản và một tình bạn chân thành, phú hộ đã tổ chức đám cưới linh đình cho Khôi và Tiến. Buổi lễ diễn ra say mê, bên ánh đèn lung linh và tiếng nhạc ngân nga. Dân làng xôn xao:
– Dốt thôi dốt đặc cán mai,
– Gặp may chàng cũng thành trai lão làng.
Câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó; nó mang đến bài học quý giá về việc không nên đánh giá người khác qua bề ngoài. Đồng thời, sự kiên trì và quyết tâm học hỏi của Khôi đã mang lại cho anh không chỉ tình yêu thương mà còn một gia đình hạnh phúc. Tình yêu và trí tuệ luôn là tài sản quý giá nhất trong cuộc sống này.
Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.