Ngày xửa, ngày xưa, tại một làng quê yên bình, có một cô bé dễ thương, thường quàng trên đầu chiếc khăn màu đỏ rực rỡ. Bởi vì điều này, mọi người trong làng thân thương gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Cô bé có mái tóc xoăn vàng óng ả và đôi mắt sáng như ánh sao. Một ngày nọ, mẹ cô giao cho cô một nhiệm vụ quan trọng: mang một rổ bánh tươi đến thăm bà ngoại đang bệnh. Mẹ dặn dò cô hết sức cẩn thận:
– Con hãy đi thẳng đường, đừng đi lạc vào rừng, vì có sói rất nguy hiểm.
Tuy nhiên, trong lòng cô bé, sự tò mò và tình yêu với thiên nhiên thắng thế, cô không thôi ngắm nhìn những bông hoa dại vừa nở trong rừng, và tiếng chim hót líu lo. Thế là, cô quyết định đi theo con đường vòng qua khu rừng huyền bí đầy sắc màu.
Khi cô bé đang say sưa ngắm hoa, một chú sóc tinh nghịch xuất hiện, đứng trên cành cây và lên tiếng cảnh báo:
– Cô bé quàng khăn đỏ ơi, mẹ cô bảo con đi đường thẳng mà! Tại sao con lại rời xa lối đi đó?
Cô bé không thèm để ý đến lời khuyên, mà chỉ mỉm cười và tiếp tục cuộc hành trình của mình. Cô nhảy múa giữa những khóm hoa và chúng nàng như bừng nở dưới ánh nắng vàng. Nhưng chẳng bao lâu, cô nghe thấy tiếng gió rít qua cây, một bóng đen khổng lồ xuất hiện: đó là một con sói to lớn, thân hình vạm vỡ, bộ lông xám xịt như mây bão.
– Này, cô bé, đi đâu mà một mình giữa rừng thế này?
Giọng nói của sói vang vọng khiến tim cô bé đập nhanh. Dù sợ hãi, cô đã cố gắng lấy lại bình tĩnh để trả lời:
– Tôi mang bánh sang thăm bà ngoại.
Nghe vậy, sói khôn ngoan lập tức nảy ra một âm mưu tàn bạo. Nó hỏi thêm:
– Nhà bà ngoại cô ở đâu?
– Ở bên kia rừng, cái nhà có ống khói cao, chỉ cần đẩy cửa là vào ngay được.
Sau khi nhận được chỉ dẫn, sói lập tức chạy nhanh như gió về phía nhà bà ngoại, và với sức mạnh của mình, nó đã xông vào, nuốt chửng bà cụ mà không kịp kêu cứu. Sau đó, sói giả vờ nằm trên giường, đắp chăn kín, cố che giấu tội ác của mình.
Khi cô bé quàng khăn đỏ đến nơi, nhìn thấy "bà ngoại" nằm đấy, cô cảm thấy thật sự lo lắng và hỏi:
– Bà ơi, bà có bị ốm không?
Sói không trả lời, chỉ phát ra những tiếng thở khò khè.
– Mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà, bà có muốn ăn không?
– Có chứ, bà cảm ơn cháu!
Cô bé hồn nhiên chạy lại gần giường, nhưng bất ngờ nhận ra một điều lạ lùng:
– Bà ơi, sao hôm nay tai bà dài thế?
– Tai bà dài để nghe rõ cháu hơn.
– Thế còn mắt bà, sao hôm nay to thế?
– Mắt bà to để nhìn cháu rõ hơn.
– Thế còn mồm bà, sao hôm nay lại to thế?
– Mồm bà to để… ăn thịt cháu!
Chưa kịp phản ứng, sói đã nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng cô bé quàng khăn đỏ. Nhưng số phận không đến nỗi tăm tối, khi bác thợ săn đi ngang qua, thấy sói đang ngủ say. Bác quyết định không bắn, mà dùng kéo cắt bụng sói, hy vọng cứu được nhân vật đáng thương bên trong.
Khi kéo được mấy đường, ánh đỏ của chiếc khăn lộ ra, và từ bụng sói, cô bé quàng khăn đỏ bật ra, hoảng hốt nhưng vẫn còn sống. Bà ngoại cũng chui ra cùng lúc, mệt mỏi nhưng vẫn an toàn. Trước khi sói cảm nhận được điều gì, cô bé quàng khăn cùng bà đã nhanh trí nhét đầy những viên đá lớn vào bụng sói.
Sói tỉnh dậy, cảm giác nặng nề đè nén khiến nó không thể đứng vững, và cuối cùng, nó ngã xuống đất, không còn chút sức lực.
Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ hiểu ra rằng nghe lời mẹ dặn là vô cùng quan trọng. Cô trở lại ngôi làng, đầy ắp những bài học quý giá về sự cẩn trọng và lòng trung thành. Cả cô bé và bà ngoại đều sống hạnh phúc, và cùng nhau họ đã vượt qua một bài học lớn trong cuộc sống mà không ai có thể quên.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.