Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng xanh tươi, có một người đàn ông giàu có. Cuộc sống của ông tràn ngập vật chất, nhưng không gì quý giá bằng tình yêu thương mà ông dành cho người vợ yêu quý đang bị bệnh nặng. Bà nằm đó, trên giường bệnh với làn da xám xịt, đôi mắt đầy lo âu, biết rằng giờ khắc chia ly đã gần kề.
Khi cảm thấy sức khỏe dần cạn kiệt, bà gọi người con gái duy nhất của mình, một cô bé xinh xắn và hiền lành, lại bên giường. Bà nắm lấy tay con gái, ánh mắt dõi theo con, tràn đầy âu yếm:
– Con yêu, mẹ sẽ không còn bên con nữa, nhưng mẹ muốn con nhớ rằng, con phải sống thật tốt, thật chăm chỉ và nết na. Mẹ sẽ luôn bên cạnh con, phù hộ cho con.
Nói xong, bà khép đôi mắt lại, để lại thinh lặng u ám trong căn phòng. Từ đó, cuộc sống của cô bé trở nên trống vắng và cô đơn. Hàng ngày, cô đến viếng mộ mẹ, ngồi khóc bên nấm đất lạnh, trong lòng đầy nỗi nhớ thương. Đến mùa đông, tuyết phủ lên mộ như một tấm khăn trắng, và khi ánh nắng mùa xuân đến xua tan băng giá, người cha lạnh lùng quyết định lấy vợ mới.
Người dì ghẻ, với vẻ ngoài xinh đẹp nhưng trái tim chứa đầy tăm tối, cùng hai người con gái riêng xinh đẹp nhưng lòng tham lam, đã đến ở với gia đình. Từ phút giây ấy, cô bé trở thành nạn nhân của sự hà khắc, sống cuộc đời khốn khổ dưới tay của gia đình mới.
Dì ghẻ không ngừng quát mắng:
– Chúng ta không thể để con bé ngốc nghếch này ngồi im đó mãi. Muốn sống, con phải kiếm tiền! Ngay lập tức, đi làm bếp!
Cô bé bị lột bỏ quần áo đẹp, chỉ còn lại chiếc áo choàng cũ kỹ màu xám, trên chân là đôi guốc mộc thô kệch. Dì ghẻ cùng hai con gái cười nhạo:
– Nhìn xem, công chúa đã biến thành mục đồng như thế nào!
Hằng ngày, cô phải làm việc không ngừng nghỉ từ sáng tới tối, từ việc nhóm lửa thổi cơm tới giặt giũ, làm mọi thứ mà không được nghỉ tay. Hai cô con gái dì ghẻ thích thú đưa ra những trò đùa ác ý, bắt cô phải nhặt đậu từ trong tro. Kết quả là, cô bé phải nằm ngủ trên đống tro cạnh bếp, suốt ngày lấm lem. Và từ đó, tên gọi “Lọ Lem” được đặt cho cô, với hình ảnh mờ mịt nhưng hồn nhiên, trái tim vẫn luôn đầy ắp tình yêu thương.
Một hôm, khi đi chợ phiên, người cha, với ý tốt, hỏi hai con dì ghẻ muốn gì. Cô cả vui vẻ nói:
– Con muốn quần áo đẹp!
Cô em sau đó thêm ngay:
– Con muốn ngọc ngà và đá quý!
Người cha nghiêng đầu về phía Lọ Lem và hỏi:
– Còn con, Lọ Lem, con ước gì nào?
Cô bé phản ứng nhẹ nhàng:
– Thưa cha, con chỉ muốn một cành cây nào va vào mũ cha khi trở về, có được không?
Người cha chắc chắn gật đầu, và trên đường về, một cành cây nọ va vào người ông và rơi xuống đất. Ông lấy cành cây ấy, không hề hay biết rằng đây chính là khởi đầu của một phép màu.
Trở về nhà, ông chia quà cho hai con gái yêu, còn Lọ Lem chỉ nhận được cành hạt dẻ. Cô cảm ơn cha và đến viếng mộ mẹ, trồng cành cây ấy bên mộ. Nước mắt lăn dài trên má cô, tưới mát cành cây. Nhanh chóng, nó nảy rễ và đâm chồi, trở thành một cây cao lớn, tỏa bóng mát trên mộ mẹ.
Người con gái mồ côi, với sự chăm chỉ và lòng hiếu thảo, không hề buông bỏ hy vọng. Ngày qua ngày, cô ra thăm mộ mẹ, cầu nguyện, và đôi khi, một con chim trắng từ đâu lượn lờ đến đậu trên cành cây, hiện thân của điều ước trong tâm tưởng cô. Hễ Lọ Lem ngỏ ý mong muốn gì, chim sẽ mang đến cho cô những thứ cô mong ước.
Rồi một ngày, tin vui xuất hiện khắp nơi khi nhà vua tổ chức buổi tiệc lớn kéo dài ba ngày để tìm kiếm cô dâu cho hoàng tử. Cả làng ồn ào bàn tán, và hai cô con gái dì ghẻ vội chuẩn bị cho mình thật lộng lẫy. Chúng kêu gọi Lọ Lem:
– Nhanh lên, hãy chải đầu và chuẩn bị cho chúng ta, vì chúng ta sắp đi dự tiệc ở cung vua!
Lọ Lem, lòng đầy mong mỏi được tham gia, đã hoàn thành công việc mà không một lời phàn nàn. Nhưng khi xin dì ghẻ cho đi, ngay lập tức cô nhận được sự từ chối gay gắt:
– Làm sao mày có thể đi dự tiệc khi chân mày dính bụi bặm, mà lại còn không có quần áo đẹp để diện?
Cô bé khẩn khoản:
– Xin dì ghẻ cho con một cơ hội…
– Nếu mày nhặt được một đấu đậu biển khỏi tro trong hai tiếng đồng hồ, thì ta sẽ cho mày đi! – Dì ghẻ nói, với mưu đồ xem Lọ Lem không bao giờ có thể làm được.
Khi hai mẹ con dì ghẻ ra ngoài, Lọ Lem lặng lẽ ra vườn, gào gọi:
– Hỡi chim câu trắng, hỡi những chú chim trên trời, hãy tới đây giúp đỡ em:
Đậu ngon thì bỏ vào niêu,
Đậu xấu thì bỏ vào diều chim ơi.
Chỉ trong chốc lát, một đoàn chim bồ câu trắng lượn lờ bay xuống, tỉ mẩn tìm kiếm và thu nhặt những hạt đậu ngon, mang đi cất vào nồi. Vừa hoàn thành công việc, chim lại bay đi, bỏ Lọ Lem với niềm hy vọng rằng dì ghẻ sẽ cho mình đi dự tiệc.
Tuy nhiên, dì ghẻ lại nói:
– Kể cả mày đã nhặt được đậu, thì mày vẫn không thể đi, bởi mày chẳng có gì đẹp để mặc!
Mặt cô trượt dài vì thất vọng, nhưng không từ bỏ. Đến khi mọi thứ yên tĩnh, Lọ Lem vội ra mộ mẹ, đứng dưới tán cây dẻ núp bóng, gọi:
– Cây ơi, hãy rung lên,
Thả cho con chiếc áo bạc, áo vàng.
Lập tức, một bộ quần áo đẹp lấp lánh và một đôi hài lụa vàng hiện ra. Lọ Lem nhanh chóng thay trang phục, nàng bước ra khỏi nhà, tới dự tiệc. Hình ảnh cô trên nền ánh sáng lung linh của buổi lễ khiến mọi người phải ngẩn ngơ.
Hoàng tử, vừa gặp cô, không thể rời mắt, nắm tay nàng và nhảy lên điệu valse mê đắm. Không ai còn được nhảy cùng nữa, vì chàng muốn chỉ nhảy với cô. Khi đêm buông, Lọ Lem phải về nhà. Hoàng tử muốn đưa nàng về nhưng Lọ Lem nhanh nhẹn lẩn vào chuồng chim bồ câu, thoát khỏi vòng tay chàng. Hoàng tử đứng lại, đang hồi tưởng hình ảnh của cô.
Khi cha nàng về đến nhà, chàng kể về cô gái bí ẩn mà mình gặp. Người cha tự hỏi:
– Phải chăng đó là Lọ Lem?
Rồi ông đi lấy rìu và câu liêm chẻ đôi chuồng chim ra. Nhưng không có ai trong đó cả. Sự kỳ diệu của Lọ Lem lại một lần nữa xuất hiện, khi nàng đã nhanh chóng chạy về và mặc lại chiếc áo choàng màu xám, nằm trên đống tro.
Ngày thứ hai của buổi tiệc, Lọ Lem lại đến gốc cây dẻ và yêu cầu:
– Cây ơi, hãy rung lên,
Thả cho con chiếc áo bạc, áo vàng.
Một bộ trang phục lộng lẫy hơn lần trước hiện ra. Lọ Lem lại xuất hiện trong sự ngạc nhiên của tất cả mọi người. Hoàng tử tiếp tục chỉ nhảy với mình nàng. Khi muốn trở về, nàng lại nhanh nhẹn lẩn trốn, để hoàng tử không thể theo kịp.
Ngày thứ ba, Lọ Lem lại trở về gốc cây, thốt lên:
– Cây ơi, hãy rung lên,
Thả cho con chiếc áo bạc, áo vàng.
Lần này, chim mang lại bộ quần áo đẹp nhất từ trước đến nay cùng đôi hài hoàn toàn bằng vàng. Khi cô xuất hiện trong buổi dạ hội, mọi ánh nhìn đổ dồn về phía nàng. Hoàng tử, không thể kiềm chế, đã nhảy cùng nàng cho đến tận tối muộn. Khi Lọ Lem định ra về, nàng vội vã lẩn trốn nhưng hoàng tử đã kịp đặt nhựa thông lên thang, khiến nàng bỏ lại chiếc hài bên trái.
Hài gặp hoàng tử, chàng càng thêm phần tò mò.
Ngày hôm sau, hoàng tử mang chiếc hài đến từng nhà trong làng để tìm kiếm cô dâu của mình. Hai cô con gái dì ghẻ háo hức, hy vọng thử đôi hài, nhưng chúng không vừa. Bà mẹ ra lệnh chặt ngón chân, không ngại đau đớn, rồi ứng phó với việc đi vào trước hoàng tử. Tuy nhiên, máu và sự dối trá làm cho hoàng tử lắc đầu từ chối.
Chúng lại tiếp tục thực hiện mưu đồ với cô em, cắt đi một phần gót chân nhưng cũng không thành. Cả hai lần, khi về qua cây dẻ, đôi chim chú ý hót vang:
– Rúc-di-cúc, rúc-di-cúc,
Máu thấm trên hài,
Chân dài thế này,
Cô dâu thật vẫn ở trong nhà.
Nghe thấy lời hót ấy, hoàng tử ngày càng chú ý hơn đến người con gái lấm lem. Cuối cùng, người cha buộc phải đưa Lọ Lem ra, và qua sự giản dị, sự chân thành đã chinh phục được trái tim của hoàng tử. Khi nàng thử chiếc hài, nó vừa khít như thể để dành riêng cho nàng.
Dì ghẻ và hai cô con gái đau đớn nhìn thấy sự thật và bị trừng phạt bởi những hành động bất nhân của mình. Đám cưới đã diễn ra trong niềm vui không thể diễn tả, và đôi chim bồ câu đậu trên vai của Lọ Lem, chim mổ từng người chị còn lại, bắt họ chịu đựng nỗi đau của sự dối trá.
Hoàng tử và Lọ Lem sống hạnh phúc bên nhau, và từ đó, mọi người trong làng cũng học được rằng, vẻ đẹp bên trong và sự trung thực mới chính là điều đáng quý giá nhất trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com